HUỲNH THỤC OANH - Một Thoáng Quán Chiều

05 Tháng Bảy 20181:31 CH(Xem: 4849)
HUỲNH THỤC OANH - Một Thoáng Quán Chiều

                                                                                             

 

Quán mọc lên giữa lòng thị xã. Thoạt nhìn thì không phân biệt được đây là quán giải khát hay quán nhậu. Vài chậu cây cảnh che khuất góc nhìn bên trong, ban đêm nhìn bên ngoài nhấp nháy vài bóng điện trái ớt toát thứ ánh sáng nhợt nhạt lười biếng cũng chẳng thu hút sự dừng chân của khách là mấy. Đàn bà trong khu phố kháo nhau “ bia ôm, bia ôm’’ với cái nhìn thiếu thiện cảm và chóng vánh hơn khi đi ngang như cho mau thoát khỏi mùi xú uế. Đàn ông thì chạy chậm hơn, kín đáo liếc mắt xuyên qua các chậu cây như cố nhìn cho bằng được bên trong đầy tò mò, thú vị.

 

Vị khách quen thuộc ghé quán vào mỗi buổi chiều với vài chai bia Sài Gòn và dĩa đậu phộng rang. Khách có vẽ đẹp vừa mỹ thụ vừa soái ca lạnh lùng đầy thu hút. Các cô tiếp viên cứ lấy cớ bắt chuyện và tìm mọi cơ hội làm quen.

Một chiều vắng như mọi ngày khách lại đến, cơn mưa chẳng thèm vương áo ai nhõng nhảnh ngoài phố , chỉ có Hải Đường, vị khách kia, người đàn ông mang tên một loài hoa là thông tin ít ỏi mà các cô gái biết được.

 

Nguyệt, cô gái trẻ đẹp nhất trong quán khi có ai đó chọc ghẹo, cô cố tình nói thật to và đôi mắt phản chiếu một tình cảm mãnh liệt vào vị khách  “ Em không yêu anh được anh ơi vì trái tim em đã thuộc về người khác mất rồi…” Viễn cảnh thời gian không xa, chắc chắn mình sẽ tràn ngập hạnh phúc bỡi những cuộc hẹn hò lãng mạn. Người đàn ông này sẽ tỏ tình với mình không phải bằng điệu nhảy flasmob hay xếp hình trái tim bằng hàng ngàn cánh hoa mà chỉ nói “ anh thích em’’ và yêu cô bằng trái tim yêu nguyên vẹn những chân thật nhất trên cõi đời này.

 

Không phải ngẫu nhiên mà chị Trinh mua một chậu hoa Hải Đường và xem như người bạn tri kỷ của mình. Dặm thêm lớp phấn che khóe mắt bắt đầu xuất hiện tuổi tác, chị mân mê cánh hoa thì thầm “ Nếu ông tơ bà nguyệt se duyên cùng chàng, nếu sau khi kết hôn chàng cùng mình về quê vui thú ruộng vườn rau cháo có nhau thì trời ơi, giá trị của một bát cháo hành khi đau ốm là đây ”.

 

Người nhiệt tình luôn dành phần bưng bê phục vụ khách, Quyên luôn áp hết khuôn ngực nóng bỏng khi có cơ hội đụng chạm, có khi cô còn tự nhiên chỉnh sửa lại bầu ngực cho ngăn nắp sau lớp áo lót chẳng chút ngại ngần trước mặt người đàn ông đẹp trai  ít nói kia nhưng mỗi lần phát ra tiếng thì giọng nói ngọt ngào êm ru như một viên kẹo mút… Quyên lạc quan, thoải mái và hài lòng chờ đợi đáp án vào một ngày tốt lành cùng nhau nắm tay bước vào lễ đường trong bộ váy cô dâu trắng, sẽ có những đêm ngày quấn quýt, thăng hoa trong tình yêu.

 

Khách vẫn ưu tư nhả khói trên đôi môi lạnh lùng, tâm trạng an trú nơi nào không ai hiểu, cặp mắt không neo đậu lấy vài giây vào cơ thể, vào gương mặt, biểu cảm của bất cứ ai diễn ra xung quanh. Vẫn dáng ngồi lẽ loi như gom trọn vẹn nỗi cô độc về mình.

 

Ai đó đã nói “ Kiên nhẫn không phải là thụ động, ngược lại nó rất chủ động. Đó là sức mạnh tập trung’’. Không hiểu các cô nghĩ câu này theo khía cạnh nào cũng vào một chiều quen thuộc họ cùng ngồi chung bàn và rì rầm to nhỏ, sự căng thẳng, hoài nghi thể hiện lớn dần trên nét mặt.

Nguyệt và Quyên cùng tiến về bàn người đàn ông kia vu vơ bắt chuyện. Có lẽ là cơ hội cuối khi Quyên cố tình đụng khuôn ngực vào khách cũng là lúc Quyên nhanh tay thò vào cái vật bên trong quần của khổ chủ…Tiếng cười của hai người cùng ré lên và cùng tắt nhanh rơi xuống  tận cùng của sự hụt hẩng với kết quả vừa khám phá đầy thất vọng.

Chị Trinh quay mặt chỗ khác nhìn những hạt mưa từ trời xuyên xuống mặt đất và vỡ tan tành nhủ thầm mơ một hạnh phúc thì có quá lớn lao không. Quay lại nhìn Hải Đường,  chị rơm rớm màu mưa nhòa nhạt và hình ảnh vị khách bị biến dạng mang toàn đường nét của một loài hoa.

 

Nghiến chặt môi, đôi mắt nóng cháy như thiêu đốt nhưng cơ thể lại run lên, nhưng nhanh chóng thôi, khách sửa lại tư thế ngồi bắt chéo giò, lưng thẳng lên một chút, hai tay đặt lên đùi đầy cảnh giác, cặp mắt long lanh biến mất vốn có khả năng lạnh lùng đầy bí ẩn mà như van lơn tìm kiếm sự đồng cảm bao dung.

 

Chiều mai, chiều kia hay một chiều vắng nào khác nữa không biết khách có trở lại không…Chậu hoa Hải Đường yểu điệu không có lỗi của chị Trinh chúi xuống, từ bỏ sự kiêu hãnh có một miền đau câm lặng.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
30 Tháng Sáu 20223:19 CH(Xem: 20)
Cũng giống như phim tình cảm, đôi khi người ta vì yêu mà rứt ruột lìa xa người mình yêu.
26 Tháng Sáu 202210:28 SA(Xem: 69)
Rất nhiều người thiên hạ tưởng nhầm là giỏi giang thực ra là nhờ những cái bóng.
18 Tháng Sáu 20225:01 CH(Xem: 135)
Tôi vẫn nhớ như in cảm giác của lần đầu tiên trút bỏ quần áo rồi bước ra trước mặt sinh viên.
14 Tháng Sáu 202210:08 SA(Xem: 136)
Nghe đâu, hôm đó, nhiều người rơi nước mắt, vì vậy mà vụ trộm trâu không được lên ti vi, sống giữa cái rẻo đất nhân hậu này nhiều khi cũng hơi phiền.
11 Tháng Sáu 20225:44 CH(Xem: 161)
Tiếng nhạc trong đám cưới vọng ra ngoài hành lang nghe lao xao như tiếng sóng va vào thành tàu. Trong bóng tối hành lang hai người đàn bà đứng ôm nhau, im như một bức tượng đá đặt ngoài nghĩa trang.
07 Tháng Sáu 20225:26 CH(Xem: 156)
Cô cũng không bao giờ biết, đó chính là một trong những tay súng cừ khôi, kẻ đã găm một viên đạn ngay gần đốt sống của một người phụ nữ,
04 Tháng Sáu 20229:49 SA(Xem: 149)
Cha con tôi cùng òa khóc. Thế là vĩnh viễn cha con tôi đã mất Thanh Phương!
28 Tháng Năm 20222:38 CH(Xem: 160)
Nhiều năm trước tôi đã chiết một nhành từ cây khế lão bên ô cửa sổ ngôi nhà cũ nơi thầy tôi thường nằm nghỉ trưa khi còn sống đem về trồng ở góc sân nhà tôi và từ bàn viết tôi có thể nhìn thấy nó qua ô cửa sổ nhưng không vói chạm tới được.
21 Tháng Năm 20229:59 SA(Xem: 265)
Già khú là giai đoạn một, thêm một bước nữa thì gọi là “già khú đế”
17 Tháng Năm 20229:13 SA(Xem: 226)
Từ ngày bà Tư qua đời, Quân, đứa con trai duy nhất lấy vợ sinh cháu nội đích tôn, ông Tư cảm thấy rất hạnh phúc, quây quần với con cháu, an vui với tuổi già.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 11965)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 30632)
Bài thơ đầu tiên (?) của Tô Thùy Yên được giới thiệu trên Sáng Tạo, gây tiếng vang lớn và, dư âm của nó, kéo dài nhiều năm sau, là “Cánh đồng con ngựa chuyến tàu” viết tháng 4 năm 1956.
(Xem: 250)
Nhưng tôi vẫn yêu (yêu lắm,) việc làm của bạn. Bởi vì, với tôi, tự thân đời sống bạn tôi, đã là một trường khúc
(Xem: 12100)
Hay ước nguyện cuối cùng trước khi nhắm mắt, không chỉ của giới trẻ mà, của rất nhiều văn nghệ sĩ thời đó là, một lần được đứng dưới những ngọn đèn vàng của ga Lyon!
(Xem: 13790)
Trước khi theo đơn vị dư cư vào miền Nam, năm 1954, nhà văn Văn Quang bị động viên khóa 4 trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức.
(Xem: 7264)
Đầu mùa Dã quỳ nở năm nay, Du Tử Lê lặng lẽ trở lại Pleiku, miền đất mà ông đã gửi gắm một thời thanh niên của mình ở đấy.
(Xem: 4699)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 419)
Du Tử Lê là Thi Sĩ Một Đời. Thi Sĩ Viết Hoa, tôi viết và biết về thi sĩ như thế. Ông không chỉ làm thơ. Ông sống với thơ. Sống bằng thơ. Thơ với ông là một.
(Xem: 3478)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 3174)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 14676)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4186)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4565)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5127)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5129)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 25401)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19530)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17064)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 20544)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18291)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17004)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 14488)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 13632)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13829)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12737)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12311)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 19444)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26634)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 31393)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22697)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24756)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27600)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 27087)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22754)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
806,246