Trần Quốc Bảo, Trẻ Mồ Côi, 1985 và Nghệ Sĩ Saigon, 1996 (Kỳ 02)

11 Tháng Bảy 20183:49 CH(Xem: 2960)
Trần Quốc Bảo, Trẻ Mồ Côi, 1985 và Nghệ Sĩ Saigon, 1996 (Kỳ 02)

(Tiếp theo kỳ trước)

Đọc lại những gì đã viết xuống cách đây gần 40 năm, tôi ngạc nhiên khi nhớ lại, thời gian đó, Trần Quốc Bảo mới dạt vào đất liền, từ trại đảo. Mới ghi tên đi học lại, đời sống hàng ngày rất khó khăn. Ngay một chiếc xe cũ, làm phương tiện di chuyển Trần cũng không có! Vậy mà tập nhạc “Hát trên đường lưu vong” lại rất sớm có cho nó một định mệnh ngược đường bay với người sinh thành ra nó.

TranQuocBao 02

Cuối cùng thì mộ phần của nhạc sĩ Trúc Phương ược xây lên rất khang trang. Trong ảnh, từ trái là ca sĩ Mai Tuấn, nhạc sĩ Mặc Thế Nhân, Giao (chồng Yến Khoa), Trần Quốc Bảo, nhạc sĩ Tám Bến Tre, nhạc sĩ Trần Thái Học chụp năm 1998 (Hình: Thanh Thúy)

 



Tôi nhớ một buổi sáng ở nhà hàng TB, khi biết tôi sắp viết về Trần Quốc Bảo, những ngày đầu tỵ nạn; nhà báo Đinh Quang Anh Thái, kể rằng:

Ông là người từng đem một ca khúc của Trần (mà ông hiện không nhớ tên) tới các trại tỵ nạn Đông Nam Á, như góp chung phần lênh đênh, thất lạc cố thổ của những đời tỵ nạn. Đó là thời gian họ Đinh quyết định dành trọn ngày tháng có được cho “máu chảy, ruột mềm” ở các trại đảo. Và Thái đã hát vừa đủ nghe cho chúng tôi nghe:

Chiều nay tôi vẫn đứng trên hoang đảo buồn - nhìn về quê nhà ôi quê hương mờ xa – Từ đây thôi xa cách quê hương muôn trùng và Sài Gòn những chiều mưa bay - Trời Sun Gai Wa Lang hoang đảo buồn cô đơn nắng cháy - Tengah âu sầu trong thương nhó không nguôi – Leamsing buồn nghe sóng vỗ chơi vơi - Thương người yêu giờ xa cách chân trời - Đêm nay mưa trên đảo nghe nhớ quê nhà - Đường tạm dung một mình ta lặng lẽ - Khẽ kêu tên ai nước mắt tuôn trào – Ôi Songkhla, Si Khiu lạnh lùng, trùng dương nào ngăn cách đôi ta - Chiều nay tôi vẫn đứng trên hoang đảo buồn - nhìn về quê nhà ôi mênh mông mờ xa – Từng đàn chim bay chắp cánh xa nơi chân trời – mong làm cánh chim buồn trở về quê hương tôi…”

Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt… Nhưng giai điệu với ca từ chân thành, mộc mạc của ca khúc, khi được họ Đinh cất lên, vẫn đủ sức khua thức những rung động thê thiết ngày nào, nơi những mái tóc bạc hôm nay, cúi xuống…

.

Trở về, tôi kể lại, hỏi Trần Quốc Bảo tên ca khúc? Trần nói, đó là bài “Hát trên đường lưu vong”, được dùng làm tựa đề chung cho cả tập nhạc. Tác giả cho biết thêm:

- Đó là những ca khúc viết cách đây đã bốn mươi năm. Khi Trần chỉ có một tấm lòng ngậm ngùi, mở ra tới tận cùng, nhưng lại không có tiền, không phương tiện để phổ biến rộng rãi tác phẩm của mình. May thay, Trần nhớ lại, thuở mới đặt chân vào đất liền, được đài phát thanh Nguồn Sống của đạo Tin Lành, phỏng vấn về vụ tàu chìm. Nhân đó, Trần cầm lên cây guitar, hát một số ca khúc có trong tập “Hát trên đường lưu vong”. Và:

Không ngờ một số bài viết từ thời đó của Bảo, lại được nhiều người tiếp tay quảng bá.”

Trần Quốc Bảo cũng cho biết thêm, trong tập nhạc của mình, còn có 4 bài hát đi ra từ Kinh Thánh Thi Thiên hoặc Kinh Thánh Corinto, được nhiều nhà thờ Tin Lành ở các trại tỵ nạn chọn, phát trong các buổi phát thanh của đảo, khiến những bài hát ấy, cũng sớm trở nên quen thuộc…

.

Bốn năm sau, tôi chỉ biết Trần Quốc Bảo vẫn còn theo học Orange Coast College mà, không biết Trần đã có xe riêng, để đi đó đây chưa? Nhưng phải thú nhận rằng, tôi rất khâm phục khi hay tin tác giả “Hát trên đường lưu vong” cùng với nữ danh ca Thanh Thúy tổ chức một chương trình ca nhạc lớn (rất lớn thời đó) ngày 3 tháng 2-1985, gọi là Đại Hội Nghệ Sĩ Kỳ Thứ Nhất, chủ đề “Giọt lệ cho tuổi thơ Việt Nam”.

Tôi không biết ai (nhiều phần là Trần Quốc Bảo?), đã viết những dòng chữ tác động chân thành, kêu gọi sự đóng góp của mọi người, in một cách khiêm tốn trong flyer, rằng:

Xuân tha hương, nhớ trẻ lạc loài – Lê kiếp sống âm thầm trong bóng tối.”

Và:

Kính xin toàn thể quý vị góp chút từ tâm – Chỉ bằng một số tiền nho nhỏ vào cửa, quý vị đã giúp cho các em một số tiền lớn để mua thực phẩm, thuốc men, quần áo và nhất là gởi đến các em những yêu thương vời vợi không quên của chúng ta bên đây bờ hạnh phúc tự do”.

Ngay dưới những dòng chữ đó là tên của hàng chục ca, nhạc sĩ nổi tiếng có mặt tại Hoa Kỳ thuở đó như Khánh Ly, Elvis Phương, Thanh Thúy, Mai Hương, Kim Tuyến, Hải Lý, Connie Chung, Xuân Thu, Jo Marcel, Kim Anh, Mỹ Thể, Anh Joe, Vũ Khanh, Lê Toàn, Châu Đình An, Lưu Hồng, Hoàng Quốc Bảo, Kiều Nga, Trần Quốc Bảo…

Tôi nghĩ, có thể một số nghệ sĩ làm thành chương trình “Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ Việt Nam”, hôm nay đã bỏ nghề hoặc không còn nữa.

Có thể cũng đã không còn nữa ký giả Steve Scauzilio của nhật báo Register. Ông là tác giả bài “Tears for Orphans aids Viet Refugees” trên nhật báo Register, số đề ngày 19 tháng 2 – 1985. Tác giả bài báo không chỉ nói về những giọt lệ của trẻ mồ côi Việt ở các trại tỵ nạn mà, còn nói về những giọt lệ của Trần Quốc Bảo, khi Trần trả lời cuộc phỏng vấn của ký giả này. Nhưng việc làm của Trần và nữ danh ca Thanh Thúy sẽ mãi mãi là điểm son chói lòa của tấm lòng và, trái tim mở ra với máu mủ Việt Nam, xứ người.

Sau thành công với chương trình “Giọt Lệ Cho Tuổi Thơ Việt Nam” của Trần Quốc Bảo và nữ danh ca Thanh Thúy, tôi không còn ngạc nhiên mà, chỉ thêm phần cảm phục khi Trần và bằng hữu lại đứng ra tổ chức Đại Nhạc Hội lần thứ hai, nhân dịp Tết Nguyên Đán 1996, tại khiêu vũ trường Ritz của nhạc sĩ Ngọc Chánh. Đại Nhạc Hội lần thứ hai này, quy tụ trên 50 nghệ sĩ, thu được hai mươi ba ngàn (23,000) Mỹ kim, đem về Việt Nam, trao tận tay 75 ca, nhạc sĩ ở Saigon. Trong số đó, có nhiều người đang gặp khó khăn.

Việc làm đáng ca ngợi của Trần, đã khiến nhạc sĩ Viết Chung, tác giả của những bài như Lý Chim Quyên, Bánh Bông Lan, nhất là bài “Bài ca tạm biệt”(2), rất phổ thông trong giới sinh viên, học sinh, miền Nam thuở ấy, đã phải ghi nhận rằng:

Nếu ở Mỹ có Oscar làm giải thưởng cho các tài tử, hay Grammy là giải thưởng cho các ca nhạc sĩ thì Việt Nam hôm nay các nghệ sĩ có buổi họp mặt này là phần thưởng tinh thần, là một đêm Oscar, một đêm Grammy trong lòng tất cả chúng ta.” Phát biểu của ông được những người hiện diện vỗ tay, hoan hô vang dội.

Tiếc, chỉ một tháng sau, ngày 26 tháng 3 năm 1996, người nhạc sĩ tài hoa kia đã qua đời ở tuổi 60 (!?!)

Du Tử Lê,

(Kỳ sau tiếp)

_______

Chú Thích;

(2) Bài Ca Tạm Biệt của Viết Chung, có đoạn: “Gặp nhau đây rồi chia tay / Ngày vàng như đã vụt qua trong phút giây / Niềm hăng say còn chưa phai / Đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy / Đường trường sông núi hẹn mai ta sum vầy…” 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 6298)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
09 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 4647)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
08 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 4415)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
07 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 4995)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
06 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 4231)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
05 Tháng Chín 202112:00 SA(Xem: 6238)
Người đàn ông xuất hiện, chắn ngang khung cửa hẹp đó, là họa sĩ Phạm Tăn
18 Tháng Bảy 202112:00 SA(Xem: 13271)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
14 Tháng Bảy 202112:00 SA(Xem: 20107)
Một trong những cây bút nữ, khiến chúng ta phải nghiêng mình, trân trọng trước tài năng, đó là Bùi Bích Hà, truyện ngắn.
30 Tháng Năm 20219:17 SA(Xem: 3440)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
30 Tháng Năm 202112:00 SA(Xem: 13566)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam. Tuy nhiên, những người biết ông qua chương trình phát thanh “Nhạc chủ đề” (trên đài Saigon, cùng với nhạc sĩ Vũ Thành An), lại nhiều hơn, những người biết ông qua văn chương. (Còn Tiếp)
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6298)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4647)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4415)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4995)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 4231)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 9917)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4416)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 296)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 238)
Việc gì em phải khóc than?/ Hồi chuông/ Tiếng mõ/ Hương trầm thoảng bay…
(Xem: 13133)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 13678)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3422)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3891)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4455)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4415)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24446)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18772)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16409)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19759)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17645)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16173)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13806)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12773)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12933)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12083)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11651)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18757)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25864)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30679)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21936)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23869)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26916)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26179)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22153)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,936,344