VĨNH QUYỀN - Đường Về Cổ Tích

14 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 1866)
VĨNH QUYỀN - Đường Về Cổ Tích


Bút Ký:
Cô cháu Aiko từ Nhật gọi điện báo kế hoạch chuyến về quê ngoại đầu tiên. Đến lịch trình đáp xuống Đà Nẵng tôi đang ở rồi cùng nhau ra Huế bằng ôtô tôi buột miệng: Cậu muốn đón cháu tại Phú Bài. Sau vài giây im lặng trôi chậm, tôi sáng tỏ cái lý nào vừa đưa tôi đến sự điều chỉnh ấy. Ký ức vẫn cất giữ hình ảnh sân bay Phú Bài như một không gian ly biệt lần lượt diễn những vở buồn kẻ ở người đi không hẹn ngày trở lại mà tôi luôn thủ vai kẻ ở.

Trong số người đi ấy có mẹ của Aiko - cô em họ lớn lên cùng tôi dưới mái vương phủ thời không vua chúa khiến đôi khi tôi được quên mình là đứa con một chơ vơ. Phải chăng chọn sân bay này cho lần đón tiếp này theo đường dẫn vô thức là cách kết thúc tính một chiều bất công dành cho tôi cho đến nay?

Từ hướng Đà Nẵng ra tôi rẽ phải vào sân bay Phú Bài. Tất cả đã đổi thay sau những lần nâng cấp chuẩn quốc tế. Lâng lâng vui và không ngạc nhiên trước cái mới hiển nhiên nhưng vẫn thoáng ngậm ngùi khối kiến trúc đồ sộ chồng lấp cực đoan lên hình ảnh một sân bay nhỏ xinh những năm bảy mươi còn sót trong tôi.

Ở sảnh đón tôi bâng khuâng ấm áp nhận ra hầu hết khách đến thực ra là khách về. Mấy ngày cuối năm âm, người Huế khắp nơi bôn ba về nhà ăn tết. Năm nay Aiko - mà chúng ta có thể rộng lượng xem là một người Huế lai - cũng về nhà ăn tết, dẫu cháu sẽ trọ khách sạn Century. Nhưng chẳng sao, bởi khái niệm nhà của “chiếc lá rơi” này là Huế, không chỉ Huế ngày thường mà chính là Huế cổ tích.

Thư điện tử mới nhất của Aiko có đoạn khiến tôi bỏ hoang một chiều cho xót xa.

“Vậy là vào tuổi hai lăm cháu đã mồ côi mẹ hơn hai mươi năm, đôi khi giật mình lo sẽ đến ngày ký ức về mẹ phai nhòa, thậm chí như một tệp tin rỗng nếu không kể vài tấm ảnh cũ và mảnh ghép đài các từ họ của mẹ gắn vào tên của cháu: Tanaka Tonnu Aiko. Cháu muốn ít nhất một lần được đến xứ sở của mẹ, thăm nếp nhà ở đó mẹ sinh ra lớn lên, dạo trên những cung đường, những nhịp cầu mẹ ngày xưa qua lại, soi bóng mình vào dòng sông mẹ từng soi bóng thời con gái để nhận được nhiều hơn, sâu thêm hình ảnh mẹ và để hoàn thiện bản thân”.

Cách trung tâm thành phố tám cây số, tôi rẽ trái lên núi Tam Thai, nói cậu sẽ đưa cháu viếng lăng các vua Nguyễn, nhưng đầu tiên phải là lăng vị vua không lăng cho đến mùa thu năm năm trước. Không hỏi nhưng ánh mắt Aiko là câu hỏi ngỡ ngàng thậm chí không hiểu. Với nụ cười kẻ tự cho phép kiêu hãnh trước việc làm không tưởng của mình, tôi tiếp: Là thời điểm cậu hoàn công công trình xây lăng vua.

Đứng lặng trước kiến trúc chưa đủ thời gian khoác áo phong rêu cổ kính và có quy mô khiêm nhường trông như một mô hình lăng tẩm giữa rừng thông rực rỡ nắng trưa Aiko nói cháu muốn biết khởi duyên của việc xây dựng này. Trong lúc hai cậu cháu thắp hương và thu nhặt lá thông khô phủ vàng nâu trên nền bửu thành tôi nói về hai người bạn là những người đã dẫn tôi đến đây.

Một buổi tối nhà báo Lê Thanh Phong từ Sài Gòn gọi điện cho tôi nói có việc lớn anh nhất định phải tham gia vì anh là người “được chọn”. Chuyện như thực như mơ nhưng giọng Phong không đùa trái lại quan trọng và xúc động. Tâm trạng ấy dễ hiểu bởi riêng ý tưởng về Huế xây lăng vua của Phong nghe đã ngông cuồng và đầy cảm hứng lịch sử. Tôi bảo cần hỏi ý kiến hội đồng trị sự Nguyễn Phước tộc và phủ Văn Lãng, nếu có đồng thuận tôi sẽ góp phần nghiên cứu thiết kế và đích thân trông coi công trình.

Phong chuyển máy cho anh Bạch Ngọc Thạch người phát tâm lo liệu chi phí xây lăng sau lần viếng phần mộ đơn sơ đến mủi lòng của Hiệp Hòa, một vị vua triều Nguyễn sống bi kịch chết oan thảm. Sau vài phút trao đổi tôi đã đồng lòng với suy nghĩ của Thạch: Chúng ta xây lăng vua Hiệp Hòa là thể hiện tấm lòng trân trọng của hôm nay với quá khứ ngoài ra không mục đích nào khác.

***

Aiko theo lễ tân đi nhận phòng. Tôi ngồi chờ ở sân hoa mặt sau khách sạn hướng ra sông Hương lòng nặng trĩu khoảng trống cô cháu sắp phải tiếp nhận và thương quá. Chưa tàn điếu thuốc Aiko đã trở lại với bộ cánh mặc suốt ngày đường. Biết cháu nóng lòng thăm mái nhà xưa của mẹ như lịch trình cháu đề ra, nhưng tôi bảo chúng ta lên sân thượng, tiệc tẩy trần chờ cháu trên đó, toàn món Huế.

Tôi nghe giọng mình ngượng ngập.

Chỉnh lại vị trí hai chiếc ghế nhà hàng sắp sẵn, tôi mời Aiko ngồi vào ghế do tôi chọn. Nói cám ơn và vui vẻ vâng lời nhưng Aiko không giấu được băn khoăn trước cử chỉ có phần khó hiểu của tôi. Vào bữa, hai cậu cháu nói chuyện nhát gừng, lại là chuyện tôi không am hiểu mấy: nghệ thuật ẩm thực.

Bỗng tôi buột miệng: Tôn nữ xứ Huế nhưng mẹ cháu chẳng biết nấu nướng chi cả.

Aiko che miệng cười khúc khích. Tôi cười theo. Từ đó, chuỗi hồi ức về cô em thân thiết cứ nối tiếp hiện ra, dẫu không thành dòng liền lạc nhưng cũng đủ cho Aiko thích thú hóng chuyện và có thể hình dung phần nào bóng dáng mẹ từ tuổi thơ đến thời thiếu nữ.

Mỗi mùa hè tôi được gửi về phủ học tiếng Pháp với người chú họ có mười hai năm ở Paris. Nhớ lần đầu gặp nhau, em tôi mới lên mười và trông như con trai. Hai anh em chơi đùa với nhau trong khu vườn gần mười nghìn mét vuông. Tôi dạy em trò đánh kiếm và đá banh cho có bạn chơi cùng.

Vài năm sau tôi vui buồn lẫn lộn khi ngỡ ngàng thấy em tôi là con gái thực sự. Em dưỡng tóc bôm-bê thành tóc thề chấm vai, mặc áo dài trắng đồng phục nữ sinh trung học Đồng Khánh, ra đường với nón lá che nghiêng.

Thêm vài năm nữa, mỗi lần gặp nhau nhớ chuyện đá banh, đánh kiếm hồi nào hai anh em lại cười ngặt nghẽo.

Tiệc tẩy trần dài theo những mẩu chuyện như không bao giờ kết thúc cho đến khi trở chiều. Trong lúc tôi châm thuốc lá Aiko bảo cậu ơi chúng ta đi thăm nhà mẹ nhé.

Tôi khẽ lắc đầu nhìn khói thuốc tan nhanh trước mặt: Ngôi nhà xưa ấy không còn nữa cháu à.

Aiko ngậm ngùi nhưng không thất vọng như tôi đã lo lắng, lại là người nói ra lời an ủi: Vẫn còn trong cậu đó thôi. Cám ơn cậu đã truyền ký ức về mẹ cho cháu.

Tôi bảo cậu sẽ bù đắp khoảng trống kia cho Aiko bằng không gian này.

Cô cháu khẽ lắc đầu không hiểu.

Tôi tiếp: Trước khi lên đường du học, mẹ cháu đòi cậu đưa đến đây ăn kem, là nơi mẹ cháu thỉnh thoảng đến để đón khoảnh khắc sông Hương chuyển màu. Cậu ở đây, mẹ cháu ở đó, đúng chỗ cháu bây giờ…

Như không có gì thay đổi qua thời gian dâu bể, trước mặt tôi và Aiko, có thể cả em tôi nữa, mặt trời đáp khẽ hướng đầu nguồn, loang khắp mặt sông xanh một màu cam rực rỡ, rồi mặt trời lặn hẳn, đỏ cam yếu dần chuyển tím ngát.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
25 Tháng Giêng 202110:29 SA(Xem: 27)
Thiếu nữ ấy là bạn tôi. Cô ta có thói quen nhìn cuộc sống bằng con mắt phía trái. Điều này có nghĩa là cô thường nhìn sự việc phía mặt sau của nó.
11 Tháng Giêng 202112:32 CH(Xem: 211)
Thuở nhỏ tôi có hai thú đam mê: câu cá và coi đá banh. Cả hai cái thú này đều do cậu tôi bày vẽ cho.
02 Tháng Giêng 202110:53 SA(Xem: 164)
Chân yếu, đi đến những nơi lạ, ông thường mang theo cây gậy
29 Tháng Mười Hai 20202:16 CH(Xem: 208)
tôi yêu lắm những hành lang. Một hành lang khách sạn chạy qua những cửa buồng đánh số
24 Tháng Mười Hai 202012:03 CH(Xem: 236)
Thuở ấy, lúc Kha lên tám tuổi, đã quá tuổi đến trường, mới khai tâm đi học;
15 Tháng Mười Hai 20201:05 CH(Xem: 201)
Có phải đam mê câu thơ nổi tiếng của Phạm Thiên Thư “Sông này chảy một dòng thôi/ Mây đầu sông thẫm tóc người cuối sông” mà tôi cứ tất tả lên đường,
11 Tháng Mười Hai 202011:36 SA(Xem: 291)
Sài Gòn bây giờ trở lại, thấy mình trở thành một du khách trên một xứ sở hoàn toàn lạ lẫm. Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
03 Tháng Mười Hai 20201:29 CH(Xem: 331)
rốt cùng thì người trở lại vô hình chung hòng cùng đi với tôi tới cuối đời lại là người đàn bà điếc
28 Tháng Mười Một 20205:49 SA(Xem: 523)
Tuổi nhỏ tôi quấn quít, líu lo bên nhà Chị nhiều hơn với Mẹ.
19 Tháng Mười Một 202010:43 SA(Xem: 451)
Ở đó có một cô gái mù từ nhỏ. Những đêm trăng hạ cô thường ra sông tắm…
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15417)
Bây giờ đã 24 năm kể từ ngày dòng văn học nghệ thuật miền nam Việt Nam bị bức tử.
(Xem: 7903)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2973)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15835)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 10370)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 185)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 654)
Tiểu luận của một học viên cao học (Giáo sư hướng dẫn:Phạm Ngọc Hiền)
(Xem: 650)
Có khi nào ông biết rằng những cuốn sách của ông luôn hiện diện trong không gian ấm áp thân thuộc của tôi?
(Xem: 580)
người buồn như thể chiều khô/ bờ im cỏ dại trời ô gió gần
(Xem: 548)
A Lê, sáng nay Sài Gòn mưa nên khá buồn, em cũng vừa đốt thêm cho anh điếu thuốc. Ngày mai ở Cali là ngày giỗ đầu, mộ anh chắc sẽ nhiều hoa và khói ấm.
(Xem: 12518)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 2051)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2873)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 3343)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 3258)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 23147)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17518)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 15277)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18588)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16481)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15029)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12769)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11743)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11814)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11071)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10761)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17601)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24552)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29468)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20893)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 22428)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25937)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24966)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21082)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,727,845