VĨNH QUYỀN - Chương Bốn Ở Tokyo

11 Tháng Ba 20199:32 SA(Xem: 7395)
VĨNH QUYỀN - Chương Bốn Ở Tokyo

Tràng pháo tay đuổi theo bước chân Chương khi anh trở về chỗ ngồi dành cho các nhà văn dự hội thảo văn hóa Châu Á.


“Bài thuyết trình của ông ấn tượng lắm, xin chúc mừng...” Ruu Hisori trao anh bó hoa cẩm chướng bọc giấy trong màu tím nhạt, “một thính giả chuyển đến ông.”

Chương nói cảm ơn. Nụ cười của cô giảng viên Đại học Quan hệ Quốc tế Tokyo được phân công giúp đỡ anh trong thời gian hội thảo cho biết cô cũng vui mừng, nỗi mừng riêng, vì cô vừa trút được gánh nặng trách nhiệm. Không có gì căng thẳng hoặc lúng túng xảy ra trong phần thảo luận vì Chương và Ruu đã tiên liệu các tình huống có thể xảy ra. Cô thừa biết anh là đối tượng cho những nhà báo quốc tế theo dõi hội thảo với những câu hỏi muôn thuở về tự do sáng tác, vì anh đến từ... Việt Nam.

Khi băng qua hoa viên để ra cổng nhà văn hoá quốc tế, Ruu hỏi “ông có người thân ở Tokyo không? Ngày mai ông về rồi, nếu muốn thăm ai, tôi sẽ giúp...”

Câu hỏi chân tình lại làm Chương bối rối hơn là những câu hỏi mang tính chất vấn, thách thức chính trị trong hội trường.

“Cảm ơn, tôi tự lo được... Ruu đã vất vả vì tôi lắm rồi.”

Không nhận ra tâm trạng của anh, Ruu hứng thú trở lại câu chuyện về hội thảo. Chương vừa nghe Ruu vừa nghĩ đến Diễm. Thực ra trước khi sang Tokyo anh đã nghĩ đến Diễm. Trong bốn ngày ở đây, sau những lúc bận rộn, anh càng nghĩ đến Diễm. Đã có lúc ngồi trong toa tàu điện ngầm hay dạo phố anh bần thần nhìn đám đông vô tâm lướt qua trước mắt với những câu hỏi: Liệu anh có tình cờ trông thấy Diễm? Nàng ra sao sau sáu năm làm dâu xứ Phù Tang? Nhưng lúc này anh không thể coi Diễm là người thân để nhờ Ruu dẫn đường đến thăm. Lòng Chương nhoi nhói khi tự xác định điều đó. Anh xoa dịu bản thân bằng cách tự nhủ anh không có địa chỉ của Diễm ở Tokyo...

Đi bên anh, Ruu tiếp tục câu chuyện, nhận xét khá sắc sảo phần thuyết trình của các nhà văn đến từ Hàn Quốc, Trung Quốc... Bỗng cô chững lại, “thính giả tặng hoa cho ông kìa.”

Chương nhìn theo hướng nhìn của Ruu. Diễm đứng đấy, dưới gốc tùng cổ thụ, mỉm cười nhìn anh. Cô chờ ở đây khá lâu, trong thời gian anh dự tiệc nhẹ của ban tổ chức sau khi hội thảo kết thúc. Anh không ngờ mình có thể bình thản như thế, dù chỉ là bên ngoài, “cảm ơn... cẩm chướng!”

Diễm cũng không tỏ ra bối rối, cô đã chủ động gặp anh kia mà.

Ruu mơ hồ nhận ra mối quan hệ giữa hai người đồng hương này có gì phức tạp hơn là thính giả và diễn giả. Cô tế nhị tách khỏi họ sau những dặn dò về chương trình làm việc của Chương ngày mai.

Hai người đứng lặng hồi lâu dưới gốc tùng khi Ruu đi khuất.

“Đi anh...”. Diễm lên tiếng trước.

Chương lắc đầu, “hai đầu gối tự nhiên bủn rủn khi gặp em quá bất ngờ, anh muốn biết chắc đây không phải là giấc mơ!”

Diễm bật cười trước kiểu nói đùa quen thuộc của Chương, “giá như truyện của anh viết được như anh nói, anh sống, thì thú vị biết mấy, cứ viết toàn những chuyện chiến tranh nặng nề, khó đọc!”

Nhưng Chương là người rời khỏi gốc tùng trước. Và anh đi thật thong thả bên Diễm vì biết anh chỉ có thể sánh vai với nàng một cung đường vài chục mét, đến cổng chính nhà văn hoá quốc tế. Điều gì xảy ra sau đó không thể biết và cũng không muốn hư cấu. Anh bồng bềnh chếnh choáng. Diễm đẹp hơn nhiều so với hình ảnh anh lưu giữ trong ký ức. Tròn trĩnh, trắng hồng, mắt môi đa tình...

*

Chương một bắt đầu, Chương thầm nghĩ khi Diễm mở cửa ô-tô cho anh. Xe chạy chầm chậm qua những đường phố lạ làm anh thu người trong ghế da. Nhìn Diễm im lặng tập trung lái xe, anh thấy mình vừa rất gần vừa rất xa với cô trong một không gian chật hẹp. Bài hát do nam ca sĩ Nhật nào đó trình bày phát ra dìu dịu từ dàn CD càng cho anh cảm giác lạc lõng. Chương cố thoát trạng thái bồn chồn bằng câu hỏi tầm thường mà anh đã không sử dụng khi gặp Diễm, “làm sao em biết anh ở hội thảo?”

53899626_178466239787962_3800855171433496576_o

“Đọc báo, choáng người thấy tên anh, đến giờ em vẫn không tin được,” sắc giọng của Diễm rung nhẹ, đuối dần cuối câu rồi im lặng.


Dẫu biết im lặng lúc này là phù hợp nhất nhưng Chương không thể chịu đựng. Anh phải mở ra chương hai, “ăn tối nhé, mới lĩnh nhuận bút, nguyệt san Sekai trích đăng mấy chương tiểu thuyết...”

“Anh làm em nhớ lần đầu tụi mình gặp nhau.”

Cả hai cùng cười về một kỷ niệm xảy ra đầu những năm 80, khi Diễm còn thực tập kế toán ở một nhà xuất bản Hà Nội.

Trong bản kê nhuận bút, cô lưu tâm một tập truyện đã hai năm chưa chi trả. Hỏi thì biên tập viên trả lời sách xuất bản trước 1975 ở Sài Gòn, thấy nội dung tiến bộ, cho tái bản trong series giới thiệu văn học yêu nước đô thị miền Nam, sau đó không liên lạc được với tác giả. Chết trong tù hay vù sang Mỹ rồi cũng nên.

Nhưng Diễm không quên được vụ này, chẳng phải vì công việc, mà vì thỉnh thoảng vẫn nghĩ ngợi vô cớ về những mảnh đời trong tập truyện hữu danh vô chủ. Gần như cô bị ám ảnh bởi số phận một thế hệ thanh niên trưởng thành trên đường phố máu lửa đô thị miền Nam. Bi kịch của họ xa lạ với cô, với những người sinh ra ở miền Bắc. Không hiểu sao Diễm luôn tin chàng sinh viên văn khoa trong truyện ngắn cuối tập chính là tác giả.

Chàng đang sống vô tâm bỗng được một người đẹp, sinh viên luật khoa, rủ rê làm kịch, một vở kịch lịch sử, tiết mục chính chương trình văn nghệ đêm kỷ niệm ngày thành lập Đại học Huế. Màn cuối, chàng trong vai Nguyễn Trãi chuẩn bị diễn cảnh đọc Cáo Bình Ngô thì bị “Lê Lợi” giật mất! Khán giả cười ầm. “Lê Lợi” vung kiếm hô một câu không có trong kịch bản và phi lịch sử “Đả đảo giặc Minh xâm lược!” Một nhóm sinh viên ở khu vực khán giả, có kế hoạch từ trước, hưởng ứng “Đả đảo! Đả đảo!” Đến lần thứ hai thì những khán giả là quan chức chính quyền thành phố, tướng lĩnh quân đội và cả đại diện lãnh sự quán Mỹ cũng lịch sự hưởng ứng “Đả đảo! Đả đảo!” Lần cuối, “Lê Lợi” hô to “Đả đảo giặc... Mỹ xâm lược!” Cả nhà hát lớn thành phố Huế vang rền “Đả đảo! Đả đảo!” Ai đó cắt cầu dao điện trung tâm đúng lúc. Bên trong hỗn loạn xô đẩy nhau cố thoát. Bên ngoài nhà hát rít lên tiếng lốp xe Jeep thắng gấp. Quân cảnh, cảnh sát dã chiến vây ập. Khi đèn sáng trở lại thì người đẹp luật khoa và “Lê Lợi” đã xa chạy cao bay, để lại “Nguyễn Trãi” tơi tả dưới mưa roi ma-trắc và cuối cùng bị ném lên xe bít bùng... Là cháu đích tôn của một quan đại thần cuối triều Nguyễn, là em chú bác của một bộ trưởng chế độ đương thời, chàng nhanh chóng được bảo lãnh, thoát vòng lao lý, trở lại giảng đường. Một hôm tình cờ gặp lại người đẹp luật khoa. Nàng thú thực trước khi gặp nhau, nàng đã từ bỏ đại học và chọn chàng vào vai Nguyễn Trãi bởi chàng được “công chứng” là gương mặt tiêu biểu của loại “sinh-viên-cậu-ấm”. Còn bây giờ có lẽ nàng phải “lên xanh” để tránh cuộc truy bắt của cảnh sát. Chàng xúc động ngỏ ý muốn cùng nàng “lên xanh”. Nàng cũng xúc động và hẹn sẽ liên lạc sau khi báo với tổ chức. Nhưng từ đó nàng biệt tăm. Nàng đã bị bắt hay đã bỏ mình trong một trận phục kích? Hay tổ chức không tiếp nhận một “cậu ấm” như chàng vào hàng ngũ? Và liệu khi nàng xuất hiện thì chàng còn đủ dũng cảm “lên xanh” hay đấy chỉ là một ý tưởng lãng mạn nhất thời? Chàng “sinh-viên-cậu-ấm” cứ như người mắc bệnh tâm thần với những câu hỏi đeo đẳng...

Vì tin nhân vật sinh viên ấy chính là tác giả nên Diễm tự dưng có cảm tình và muốn tiếp xúc nếu có thể. Mãi đến một lần công đoàn nhà xuất bản tổ chức tham quan cố đô Huế, qua chuyện trò với các nhà văn là cộng tác viên của nhà xuất bản, tình cờ cô biết được tông tích “Nguyễn Trãi”. Diễm một mình tìm đến nhà nhà văn. Một biệt thự gần như bỏ hoang bên bờ sông Hương. Rõ ràng chủ nhân là một gã “phá gia chi tử”, không đủ khả năng kinh tế giữ gìn nguyên trạng gia sản của cha ông để lại. Gặp Chương, Diễm nảy ý nghĩ tinh nghịch. Cô nói đã nhiều năm muốn gặp nhà văn mình yêu thích sau khi đọc tập truyện xuất bản trước 1975 tại Sài Gòn và hôm nay mới toại nguyện... Hóa ra anh chàng chưa biết sách mình được tái bản đã hai năm. Diễm im lặng về mục đích đi tìm nhà văn, phong bì đựng nhuận bút mà cô tự ý thay mặt nhà xuất bản tạm ứng bằng tiền túi của mình cũng tạm nằm yên trong túi xách.

Sự xuất hiện một bạn đọc “tri kỷ”, lại là một cô gái Hà Nội trẻ trung xinh đẹp, làm Chương bối rối vì hạnh phúc quá lớn lao, lại ập đến như cơn bão không điềm báo. Diễm đòi đối ẩm vì “vô tửu bất thành lễ”. Chương chiều ngay. Lục lọi một hồi, không còn ly nào, đành ra quán. Đến trước cửa một quán rượu, anh có phần lúng túng, “Diễm ơi, quán này bình dân nhưng “hay” lắm, mà tôi nói trước, mụ chủ quán ni hắn... hỗn lắm...” Rồi anh chép miệng, “thời buổi...!” Diễm cười thầm. Làm ở nhà xuất bản, giao du nhiều nhà văn, cô thừa biết chủ quán hỗn chỉ vì mấy ông ký sổ nợ dài bằng sớ Táo quân. Có điều, chỉ có Chương mới lo lắng như thế, chứ không như các ông văn sĩ Bắc Hà xem đấy là chuyện vặt. Không nỡ để Chương ái ngại vì phải tiếp tục ký sổ trước mặt một “em” Hà Nội, Diễm nói thật mọi chuyện. Lập tức, Chương đổi giọng, “Nhuận bút? Lâu lắm mới nghe hai tiếng hay như rứa! Rứa thì đi quán khác hay hơn, Diễm à!” Anh chọn một nhà hàng sang, suốt bữa hầu như không động đến thức ăn, chỉ nhấp rượu Tây, ngắm Diễm thưởng thức đặc sản Huế và nghe nhã nhạc cung đình. Tối đó Chương uống hết cuốn sách. Tháng sau, Chương đùng đùng ra Hà Nội tìm Diễm và Diễm bảo ở lại với cô. Có lần Diễm đùa, “em ăn phải một bữa cơm Huế nên phải nuôi cơm anh... một năm!” Linh thật, đúng một năm sau Diễm lấy chồng.

Sau bữa ăn tối bằng nhuận bút hai chương tiểu thuyết trên nguyệt san Sekai, hai người lại lên xe chạy lòng vòng. Diễm đỗ xe trong sân một chung cư, “em ở đây, lên chơi một lát nhé, nhà em lại đi Việt Nam tuần trước.”

Chương ba sao? Chương thầm nghĩ khi theo chân Diễm bước vào thang máy.

Lần đầu giống ngày xưa khi anh nghiêm giọng với Diễm vừa từ phòng ngủ bước ra phòng khách, “bỏ thứ kimono luộm thuộm đó giùm, còn giữ bộ bà ba mô không?”

Diễm đỏ mặt nhưng cười thật hiền, ngoan ngoãn quay trở vào thay áo. Hai người ngồi bệt trên sàn, cách nhau bởi cái bàn gỗ chân quỳ lùn tịt, uống cà-phê ôn chuyện cũ. Nhưng cả hai đều tránh chuyện cũ hai người...

Chương bỗng nhận ra Diễm thoát khỏi câu chuyện, lắng nghe gì đó thật xa xôi. Nàng nhìn quanh, gương mặt thoáng bồn chồn.

“Kia rồi!” Diễm kêu lên mừng rỡ, đến góc phòng khách, nơi có hình elip âm xuống chừng năm phân rải sỏi trắng, trên đấy là một chậu đá đặt dưới vòi nước được ngụy trang rất khéo bằng khóm trúc xanh. Vòi nước bị tắc. Diễm quỳ mọp trên sàn mở vòi, thận trọng điều chỉnh để những giọt nước thong thả rơi xuống chậu đá với một khoảng cách như ý. Âm thanh tong tỏng ngân dài như phát ra từ một nhạc cụ tinh tế...

Chương chợt hiểu ra, âm thanh ấy như một phần không gian sống của Diễm và nàng đã bồn chồn khi thiếu vắng nó mà chưa rõ nguyên nhân. Sáu năm đã kịp hình thành một nếp văn hóa Phù Tang. Anh bỗng nhớ căn phòng chín mét vuông của Diễm ở Hà Nội mà anh từng sống bám gần một năm để hoàn tất cuốn tiểu thuyết. Cái vòi nước hoen gỉ chỉ cách giường ngủ có sải tay. Bao giờ Diễm cũng cẩn thận đặt cái thau nhôm hứng sẵn vì nó sẵn sàng trở chứng nhỏ giọt tong tỏng... Chương nhớ những đêm đông hai đứa rúc vào nhau ngủ, đùn đẩy việc siết lại vòi nước lì lợm làm reo giữa khuya lạnh. Và bao giờ cũng thế, không đứa nào chịu ló ra khỏi chăn ấm. Rúc rích cười, thở và xô đẩy nhau mặc cho chăn ấm tuột xuống sàn, trong khi vòi nước cứ tong tỏng giữ nhịp...

Cắt ngang dòng hồi ức nhuốm dần vị sex, Chương bảo, “khuya rồi, anh về đây...”

Từ góc phòng, Diễm vẫn quay lưng quỳ mọp trên sàn chỉnh vòi nước, nói gì đó nghe không rõ nhưng bằng giọng giận lẫy...

Chương tự hỏi không biết có phải chương bốn đang bắt đầu?

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 20248:55 SA(Xem: 288)
Những ngày sau, rồi những ngày sau nữa, tôi không gặp lại anh ta. Tôi vẫn đều đặn ngồi uống cà phê chỗ công-tơ, ngồi một mình. Cà phê quán này làm như không còn ngon như trước...
30 Tháng Năm 20248:20 SA(Xem: 440)
Khi nàng đứng dậy thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt.
22 Tháng Năm 20242:43 CH(Xem: 376)
Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.
15 Tháng Năm 202412:38 CH(Xem: 323)
Bạn bè lứa tuổi tôi tới nay đều đã vượt qua mức tám chịch.
07 Tháng Năm 202410:34 SA(Xem: 429)
Ở đây, hồi đó có người nói là cần “một tấm lòng”.
30 Tháng Tư 20248:38 SA(Xem: 374)
chỉ được trở về với tàu ngựa cũ mà thôi, tim anh vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn có thể cảm, nghĩ và yêu thương.
26 Tháng Tư 20248:51 SA(Xem: 376)
Anh linh anh Hoàng Khanh ơi, cậu con trai anh đang cho tôi thêm một ráng mây vàng nữa để tôi có cơ hội nhìn lên bầu trời xanh.
21 Tháng Tư 202410:55 SA(Xem: 533)
Còn tôi thì cứ ngồi đấy mà nhìn gã hiện diện trong nhà mình. Tôi hoàn toàn lúng túng với hai chữ đồng bào.
09 Tháng Tư 20249:24 SA(Xem: 649)
Mối tình dành riêng cho nàng mà tôi giữ miết ở trong lòng từ bao nhiêu năm,
02 Tháng Tư 202411:15 SA(Xem: 729)
Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16618)
Tuy nhiên, thế hệ 1940-1950, cũng lại là thế hệ cung cấp cho văn chương miền Nam 20 năm, những bài thơ, những trang
(Xem: 9295)
Loạt bài của Nguyên Vũ / Vũ Ngự Chiêu được độc giả, nhất là giới quân nhân đón nhận nồng nhiệt
(Xem: 17620)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 12754)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 19472)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 4257)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 1055)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 1440)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 1530)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22861)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 19463)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 8206)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 9162)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8744)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 11450)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 31020)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 21077)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25810)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 23241)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 22050)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 20146)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 18399)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 19539)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 17206)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 16340)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24887)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 32334)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 35143)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,