KHẾ IÊM - Ánh Trăng

16 Tháng Ba 202010:03 SA(Xem: 1768)
KHẾ IÊM - Ánh Trăng
hu đất rộng, trống trơn, không một bóng người. Con đường dài mờ sáng, lẫn với ánh trăng. Người đàn ông đứng dựa vào thành tường, tay buông thõng.

Mặt trăng vàng đậm giữa nền trời xanh lơ; và mây quang. Gió thổi nhẹ, lấp lánh trong vài lùm cây, lao xao, vắng ngắt. Đám người đứng rải rác, bên trong hành lang đã tối đen, im phắc. Người đàn ông đưa mắt nhìn theo con đường đất âm thầm, nằm phơi mình dưới thứ ánh sáng mông lung, những tàn ô thẫm đen, cách biệt. Trong thoáng chốc, không một vang động nào, không một nhánh cây rơi, cùng bầu trời chan hòa, rười rượi.

Đám người chuyển động rời rạc, và ở cuối những bực thềm loáng thoáng những tia chiếu óng ánh, ngoằn ngoèo, mở ra cùng khoảng không bát ngát những đường nét lờ mờ, tản mạn. Người đàn ông chậm rãi quay mình, lui về sau, những khuôn mặt ẩn hiện, mờ tối, từ từ cùng nhìn lại một phía. Trăng trong vắt, bao la, mùi hương dâng ngan ngát, nhẹ tẫng lẫn với hơi may loãng tan mãi tận chân trời.

Gió rộng thênh, đột ngột, từng thoáng qua, muốn vỡ ra trên dải xanh tắp, mơ hồ.

o O o
Cô gái ngồi lặng thinh trên băng ghế, ngó mông lung lên không trung. Ga là một tòa nhà cổ, có bậc thềm hơi cao, hoang phế giữa một đồng trắng quạnh quẽ. Ở rất xa là một khu rừng thâm u và một thị trấn nhỏ, bao phủ bởi một màu sáng trắng, lửng lơ, trong sương rơi. Đám người từng lúc một, bồn chồn giữa đống hành lý ngổn ngang.

Đám người rải thành những đốm đen xê dịch, nhẹ và đều, xôn xao trong lòng nhà. Bên ngoài, bỗng có tiếng hút sâu của vài cánh chim kêu sương. Cùng một lúc, là những âm vang reo vui của một hồi còi tàu. Cơn huyên náo nổi lên, kéo theo dần dần những hình dạng mờ mờ, nối đuôi nhau ra mãi tận thềm ngoài. Một số những khuôn mặt lần lượt tắm đẫm ánh trăng. Rồi bất chợt tất cả đều ngưng lại đột nhiên tựa như cùng bị dội bởi một sức vô hình, những âm thanh lắng xuống và tiêu đi một cách kỳ lạ.

Cô gái duỗi chân, một phần phơi ra ngoài ánh sáng, nhìn không ngớt một màu trắng non, hôn phớt trên nền vải đen nhẫy. Chừng một lát sao mới có tiếng lao xao, âm âm, hỗn độn. Đám người tỉnh hẳn như vừa trải qua một giây khắc huyền bí, xa xôi. Rừng xám tro, chập chờn trong lớp bụi nhuyễn. Con đường càng lúc càng tóp lại, muốn quẫy mình giữa một giòng sông tinh quái.

Đám người di chuyển về chỗ cũ, nhịp nhàng và chậm rãi. Những bước chân ngắn, không trông rõ được khoảng cách, dù rất nhỏ, giống như những vết đen trôi loăng quăng trên một bề mặt lỏng. Tới khi không còn một chuyển động nào thì tất cả cơ hồ đã nhập vào lòng một khoảng không vô hạn.
Cô gái dùng dằng nữa muốn đứng dậy, nữa muốn ngồi nguyên. Mái nhà hắt bóng xuống, chiếm quá nữa hành lang, phân biệt rõ rệt giữa tranh tối và tranh sáng. Không ai lộ một cử chỉ nhỏ. Bầu trời trong, xanh thêm. Gió nhẹ đẩy, lùa lăn tăn trên sóng tóc. Quang cảnh phản phất cái nét ngộ nghĩnh của một bức cổ phong.

Người đàn ông giật mình, ngơ ngác, bị chìm hụt trước tảng im lặng vô biên. Trong cơn thất thần hồi một, khuôn mặt co rúm, kinh tâm. Đám đông rút dần vào từng góc tối. Cô gái thẫn thờ, ngó thoáng vài chiếc lá rơi, lác đác trên bậc thềm. Trong nhà, bóng đen càng lúc càng dầy, và là đà dưới mặt đáy, những hơi thở kéo dài nặng nhọc. Trần nhà rộng và cao, chứa đựng một vũ trụ cũng vô cùng không kém. Khung cảnh lệch lạc, thản nhiên.

Rồi từ trên không trung, bất thình lình trút xuống một khối âm thanh xoáy buốt, chói tai, khoan sâu dưới lòng đất. Đám người rùng mình, nhớn nhác. Những tiếng sôi cuồn cuộn, tưởng như muốn lộn nhào mọi người ra ngoài. Người đàn ông lảo đảo, đứng không vững, hai bàn tay dán lên mặt tường. Cô gái ngã nhoài trên ghế, hai ống chân buông thỏng, phất phơ, lay nhẹ.

Đám người hết hồn vía, không nhúc nhích nổi, đâu đó, tiếng ồn ào, rên siết âm ỉ. Biến cố xảy ra rất nhanh, nhưng mọi người vẫn còn chết cứng trong cùng một dáng điệu. Chỉ thấy những thanh vang dần dà lắng đọng trên những đốm đen đang trong cơn thiêm thiếp. Người đàn ông thở mệt nhọc, nhìn phớt nghiêng, xuôi theo bậc thềm có những đường kẻ sáng và sắc. Đôi mắt mờ nhạt giữa hai hốc tối. Đến một lúc khá lâu sau, đám người mới cựa mình được, ngọ nguậy không ngớt và thốt lên những tiếng như ve kêu.

Người đàn ông có mái tóc tua tủa, dài đến ngang vai, chiếc áo ngắn để lộ hai cánh tay gầy, lòng thòng. Cô gái nằm im lìm để hở những khoảng da trắng nõn. Bầu trời rút cao, mông lung. Những đốm đen dồn gần lại thành một dợn sóng, đẩy ra ngoài hành lang. Những khuôn mặt giống nhau, nhấp nhô, chen lấn; những nếp nhăn co dãn rất đều theo một nhịp trầm bổng của những âm ba đôi khi bất ưng ngưng lại, đôi khi bất ưng ào ào tuôn chảy. Đến khi người cuối cùng đứng hẳn ra ngoài hành lang thì tất cả đều im phắc, không một cử động riêng rẽ, từ từ cùng quay về phía người đàn ông và giữ nguyên như thế.

o O o
Người đàn ông đi lần đến bên cô gái. Những cái đầu chuyển động rất chậm, chăm chú theo những bước chân không đều, khó nhọc, hai bắp đùi luân phiên được rút lên rồi rơi xuống như hai mối dây treo bị cắt dứt hoặc như những vật mất thăng bằng bị hụt hẫng trong chân không. Đám người không một biểu lộ nhỏ, ngoài cái nhìn ở cùng một hướng.

Người đàn ông vấp té khi bước được một đoạn ngắn. Đôi chân duỗi thẳng, run lên như kẻ đã nhập vào một cơn đồng thiếp. Đám đông cùng ồ lên từng chập một. Người đàn ông cố gượng dậy và với những bước cứng, gẫy, khập khễnh cho tới khi đứng gọn gàng cạnh cô gái, thì những khuôn mặt, những đôi mắt ẩn náu đầy sinh động đều dính chặt trên mái tóc, đôi vú, hai hàng đùi gập, thản nhiên giữa cái không khí dịu dàng tỏa ra bao trùm lấy cô gái. Tất cả bất động thật lâu. Ngoài trời, vài cơn gió thoang thoảng, lùa từng mảnh sương mong manh, mát rượi.

Lúc cô gái tỉnh dậy đột ngột thì đám đông cũng thình lình, với một động tác đúng lúc, cùng rút vào phía trong, thu lại từng đốm và rải ra khắp nhà. Cô gái ngồi im, không một xúc cảm tưởng đâu những biến động, cơn bất tỉnh vừa rồi như cụm mây thoảng qua, đang trôi nhanh trên nền cao thăm thẳm.

Người đàn ông thoắt chốc chìm trong một trạng thái lạ lùng, đôi mắt đục ẩm, trông lơ đãng ngoài bãi sương quạnh. Bỗng nhiên có tiếng nói thốt ra như từ đâu đâu. Người đàn ông ngó dáo dác, cô gái mấp máy môi:

“Bình minh kia.”

“Không. Hoàng hôn chứ!”

“Ánh trăng đâu?”

“Ái chà! Thế còn chút hạnh phúc?”

“Tôi bỏ quên rồi thì phải. Ngẫm nghĩ cho cùng...”

Một ngọn gió nổi lên, cuốn theo một mảng mây bụi. Cái nhỏ nhoi trước khoảng không bao la, rộng suốt. Trăng đã cao, vừa đủ để che tối hết dẫy hành lang. Đám người nhập nhòa trong bóng đêm, không một dấu vết, không một tiếng kêu, nhưng dường như vẫn hàm chứa một bí mật, một sự sống không ngừng, rắc lên từng phần hạt li ti. Người đàn ông giữ nguyên bộ điệu cũ. Cô gái như mơ màng đến một gợn ráng hồng, một buổi triều dương. Mỗi người đều có riêng một cách chờ đợi, cùng lắng vào một bề mặt im lặng.

o O o
Thế rồi một hồi còi tàu vọng lại, rõ và nhỏ. Đám người trở nên náo nhiệt, tiếng nói cất lên hỗn độn giữa những va chạm của hành lý, tiếng gót chân lê lệt sệt trên nền nhà tạo thành một mớ âm thanh quái dị. Cô gái vươn vai, biếng nhác, đứng lên, sát cạnh người đàn ông. Cả hai thẳng người, phóng mắt về phía một vòng nâu nhạt, hiện mù mù đằng chân trời.

Ngoài hành lang tối nhờ nhờ, vừa đủ để soi thấy đám đông đang chen chúc, ló dần ra khỏi khung cửa. Tiếng còi tàu đã tắt ngấm từ lúc nào, nhưng thanh âm trong trẻo có một sức lôi cuốn kỳ diệu, như vẫn còn văng vẳng ở bên tai. Gió đưa đẩy, êm ả. Trăng trắng bạch cùng với hơi nước bay.

Đám người xếp thành hàng đều đặn theo một hình khối ngay chính giữa hành lang. Người đàn ông và cô gái đứng ở một đầu góc. Tất cả hướng về con đường sắt song song, trắng xóa, uốn cong đằng trước mặt. Một cảm giác len lén xâm chiếm, mang nỗi vui buồn, xao xuyến, làm thúc đẩy nơi miền đất cô tịch cái quan hoài tê tái của khách, đang sắp sửa lên đường.

Con tàu lầm lì, hiện ra trong sương trắng. Tiếng còi rền sâu hút cùng với khói xám: tiếng nghiến siết trên đường sắt có mãnh lực lôi kéo đám người nhốp nhổm, muốn sớm rời bỏ sân ga. Ngoài bãi, cát và đá cuốn thành từng cơn lốc xoáy. Đất đột nhiên rạn vỡ. Những tiếng kêu thất thanh, rối loạn và mơ hồ. Con tàu điên cuồng, cố lướt nhanh qua cái khoảng chông chênh. Và khu rừng, cây cối, đường xá chừng như đã biến mất rất mau, chỉ còn lại dải sa mạc hoang vu, bất tận, nằm phơi mình, tan loãng vào màu trời.

Bất ngờ, một tiếng nổ rung chuyển từ lòng đất dồn lên. Đám đông run rẩy, kinh hoàng, nhìn con tàu bị bắn tung tóe. Cơn địa chấn dữ dội, xảy ra trong chớp nhoáng. Con tàu không còn nguyên dạng, tất cả đã tiêu tan, không một bóng người, không một dấu vết của sự sống, không cả chút khả nghi của sự chết.

Trong khoảng khắc, trăng vẫn rải một màu hư huyền. Và đám người đã biến hình thành một khối xám âm u.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 175)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 195)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 254)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 193)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 268)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
21 Tháng Tám 20219:33 SA(Xem: 272)
Tôi đau đớn nhìn vai mẹ rung nhẹ. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là khóc trong lòng.
19 Tháng Tám 202112:43 CH(Xem: 328)
Đã rất nhiều lần, không đếm được là bao nhiêu, tôi đã ngồi thừ trước trang giấy, muốn viết về Mẹ. Thế rồi giấy vẫn trắng, ý vẫn nguyên, điều định viết mãi không thành.
15 Tháng Tám 202110:03 SA(Xem: 380)
Ngày còn nhỏ, tôi thường bám đuôi và nheo nhẻo với má nhiều câu vô vị, đại để: “Cuộc đời là gì vậy má?”
12 Tháng Tám 20213:24 CH(Xem: 241)
Tôi còn yêu Fin được đến ngày nay, đó chỉ vì tôi ở xa Fin, và không bao giờ tôi gặp Fin nữa
29 Tháng Bảy 202110:47 SA(Xem: 383)
Những chiếc bóng vẫn tới lui, chậm rãi thảng hoặc lướt lên bức rèm trắng.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6060)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4460)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4195)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4799)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 4028)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 4120)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 44)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 30)
Việc gì em phải khóc than?/ Hồi chuông/ Tiếng mõ/ Hương trầm thoảng bay…
(Xem: 12872)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 441)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 13439)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3252)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3735)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4295)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4233)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24228)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18589)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16238)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19578)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17452)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15957)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13633)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12616)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12740)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11892)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11485)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18573)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25639)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30448)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21793)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23685)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26741)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25929)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21970)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,877,559