1.
Được rồi, được rồi tôi nói
Với bóng đã lẵng nhẵng theo tôi suốt ngày
Tôi sẽ đi thêm một đoạn nữa
Tìm nơi có một ngọn đèn
Rồi tôi kể cho em nghe, em là ai
Bởi vì ở đây hoang vu quá
Mặt trời sắp tắt
Dưới chân tôi là cát, tôi chờ
Những con sóng sáng lên trong bóng đêm
Nhưng bóng đang tan
Vừa nhạt dần vừa trách móc
Cơn rấm rứt chảy như nước mắt
Sôi lên như sóng trong bóng tối
Tôi đi, rời bãi bờ của tôi, đi
Tìm nơi có một ngọn đèn
Tôi sẽ kể
Bóng lặng lẽ lắng nghe
Rồi chúng tôi sẽ yên
Tôi đi, lòng ấp ủ những lời sẽ nói
Nghĩ rất nhiều về câu chuyện của bóng
Đang theo tôi, nhẫn nại và tin cậy
Bóng nói dừng lại đi
Đốt lửa lên, ở đây
Không thể chờ đợi nữa
Tôi suýt quên mất mình cũng có ngọn lửa riêng
Giờ đây, trên bãi bờ hoang vu ấm áp của tôi
Tôi không thể nói gì
Khi chúng tôi hiện diện với nhau trước ánh sáng
Thắp tự tay mình
2.
Bóng hỏi tôi, vì sao im lặng
Tôi
Chỉ nhìn mà không trả lời
Trong bóng không âm vọng
Lời tôi sôi như máu
Làm sao bóng hiểu được điều tôi sẽ nói
Hay im lặng của tôi
Bóng, hãy im như mình là bóng
Và là tôi khi ngã xuống
Ngược chiều ánh sáng
Ở đó, tụi mình
Ôi không bóng ơi
Mình là hai
Và nguồn cơn ánh sáng kia
Ngọn lửa hay ánh trăng
Hay ánh dương quang
Là nỗi niềm réo gọi
Khi chúng ta bất hòa
Mọi nguồn sáng đều đang chết
Bóng ơi đừng khóc
Ngọn lửa của chúng ta sẽ tàn
Mình nép vào nhau, nên một
Đừng đi đâu, cùng chờ đợi
Những con sóng sẽ sáng lên trong đêm
Rồi mình sẽ đi đâu
Bóng âm thầm ủ dột
Bãi bờ này hoang vu
Không phải nơi cần thiết
Tôi muốn ôm bóng, như ôm người đàn bà của tôi
Để chúng tôi hiện hữu bằng da thịt
Không chối từ
Không nghi ngại
Tìm bình an trong hơi thở trộn vào nhau
Và
Tạm quên đi
Những con sóng, những lời sôi, những ngọn lửa
Khi mặt trời dậy ngày mai
Chúng tôi bay tung theo ngọn gió sớm
Một tro than đã cháy hết đời mình




