CHÂN TÍNH HẢI - Em Có Nghe Tiếng Của Chiều Buông

29 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 1725)
CHÂN TÍNH HẢI - Em Có Nghe Tiếng Của Chiều Buông

 

Mộc Lan Vân Khôi muốn lưu luyến đêm cuối cùng bên nhau của cả nhóm, đề nghị tôi trả phòng cùng về nhà bà con của Mộc Lan. Tôi đồng ý và nói với Mark. Mark, người đồng hành với tôi trong chuyến công tác, cũng đang chuẩn bị sáng hôm sau bay về Cam Ranh để bay tiếp đi nghỉ hè Thái Lan. 

Nhà bà con Mộc Lan, tôi nhớ hình như gia đình người cậu, chỉ có hai vợ chồng và hai đứa con tuổi sàng sàng với Mộc Lan. Hai người con, một trai một gái cũng đã học xong còn đang ở nhà chờ việc làm. Người con trai nào ở tuổi của tôi hồi đó mà không có công ăn việc làm thì dễ bị động viên vào quân đội, nên muốn tình nguyện vào học trường sỹ quan Đà Lạt. Tôi cũng tỉ mỉ chuyện chẳng dính gì đến mình để hiểu thêm thế hệ con trai lúc đó như thế nào.

Căn nhà gỗ xinh xắn nằm trên triền đồi thông. Xa xa nhìn thấy những liếp cải xanh màu lá non, từng ô vuông vức nối nhau uốn khúc theo chân đồi và những thung lũng bằng phẳng. Tôi thích thú đứng dưới một gốc thông trước nhà mãi miết ngắm cho đến khi có ai đặt bàn tay lên vai mình. Mộc Lan mỉm cười: - Không ai có thể thôi miên anh được ngoại trừ những vườn rau dưới kia.

- Nó chẳng thôi miên anh được nhưng thung lủng đẹp quá. 

Chiều trên đồi thông sau nhà cậu mợ Mộc Lan gợi nhớ đồi thông phố núi Pleiku chiều chiều ngồi ngắm trời ráng đỏ và những đồi cỏ cháy vàng trước mặt. Mộc Lan xin phép cậu mợ cho tụi này mang thức ăn lên đồi. Chiều êm đềm như nghe được tiếng của chiều. Em có nghe tiếng của chiều buông chưa? Hôm nay tôi nhớ lại câu hỏi với Mộc Lan cách đây năm mươi năm. Âm thanh của chiều mình nghe bằng mắt, bằng tâm hồn, không thể nghe bằng tai, vì chiều đi không gây tiếng động. Em nằm xuống trên mặt nghiêng nghiêng của đất đầy lá thông khô sẽ thấy chiều xuống và mỗi bước đi của chiều như có vương màu khói của sương. Đà Lạt chiều nào cũng có sương, nhất là qua khe của hai ngọn đồi sương trãi lụa uyển chuyển như giãi xiêm y. Mình cứ nằm nhìn giống như người con gái vừa khuất sau đồi còn lại vạt áo sau. 

Tôi nhớ buổi chiều đó, buổi chiều cuối cùng trước khi rời Đà Lạt, trên đồi có đủ Mộc Lan Vân Khôi, Vân Trình Tuấn và người con gái của cậu mợ Mộc Lan. Tiếc rằng lâu quá tôi quên tên, cô ta gọi Mộc Lan bằng chị. Thấy tôi có vẽ quyến luyến với trời chiều trước khi cả bọn xuống đồi về nhà, em gái Mộc Lan nhìn tôi hỏi:

- Anh có nhớ bài thơ Thuở Ban Đầu của Thế Lữ không?. Tôi trả lời bằng đọc lên hai câu "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Nghìn năm chưa dễ đã ai quên". Rồi quay lại hỏi cô ta:

- Có phải cô cho rằng tôi chưa hề thấy chiều trên đồi thông bao giờ?

Cô ta cúi đầu xin lỗi:

- Ý của em là mình thấy nó hàng ngày nên không thấy cái đẹp của chiều nữa.

Tôi trả lời:

- Tại cô nhìn nó bằng mắt, cô thử nghe nó bằng mắt, chiều nói chuyện với mình nhiều hơn.

Cô ta nhìn chị Mộc Lan của mình, hai người nói nho nhỏ gì đó anh không nghe, chỉ thấy Mộc Lan cười nhìn tôi.

- Đêm nay thứ Sáu có chương trình Nhạc cổ điển bình giải. 

Ngồi trong phòng khách tôi nói với mọi người và đề nghị mình thưởng thức vì nó chỉ có bốn mươi lăm phút thôi. Không dè cô em gái Mộc Lan cũng thích nhạc cổ điển nên đồng ý ngay. Cà phê và bánh ngọt được bày ra. Chương trình đêm đó bình giải và thưởng thức một phần tấu khúc của Tchaikovsky. Tôi nhớ tên bản nhạc đêm đó nhờ cô em gái Mộc Lan hỏi có phải bản nhạc tranh đấu độc nhất của Tchai không? Tôi chỉ trả lời là nhạc của Tchaikovsky thuộc thể loại tranh đấu yêu nước, còn bảng nào nữa của Tchai về loại này thì tôi không biết. Nhìn cô ta thầm phục "người con gái này cũng biết nhiều về Tchai". Đêm đó người dẫn chương trình giới thiệu với lời lẽ "Đây là tấu khúc Overture 1812, Tchaikovsky soạn để kỷ niệm cuộc kháng chiến của dân quân Nga (Tchai người Nga) chống lại sự xâm lăng của Napoleon Đệ Nhất năm 1812". Đoản khúc có khi hùng mạnh lúc ra trận, khi nhẹ nhàng êm ái lúc nghỉ ngơi. Có những tiếng róc rách hay tiếng chim hót của piano, tiếng sáo, và những tiếng trống thúc quân. 

Thưởng thức xong cả bọn kéo nhau xuống đồi rồi leo lên đồi khác vào quán Mimosa ngồi uống cà phê, lại nghe nhạc cho đến quá nửa đêm mới về. 

Nhà làm bằng toàn gỗ, mùi thơm nhè nhẹ của váng thông làm dễ ngủ. Ánh sáng lọt vào khe hở. Tôi ngồi dậy hé cửa sổ nhìn ra ngoài, tưởng mình đang bồng bềnh trên mây vì chung quanh trắng xoá sương mù; thung lủng sâu với hàng liếp rau xanh biến mất, nhìn thật lâu mới thấy lờ mờ những đọt thông. Sương rơi lộp độp từ lá cây xuống mái hiên tôn. Tôi lặng lẽ ra ngoài. Mọi người còn ngủ. 

Chân Tính Hải

(Vòng Sân Cát)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Hai 201810:14 SA(Xem: 50)
Ngày 5 tháng 11 năm 2018, Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội đã gửi “Đơn Kiến Nghị Khẩn Cấp” do Hồng Y Nguyễn văn Nhơn và Giám Mục Chu văn Minh ký,
10 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 58)
Chưa bao giờ anh biết ơn một điếu Marlboro đến vậy.
19 Tháng Mười Một 201810:46 SA(Xem: 119)
Nếu có một thế giới mà ở đó huyền thoại và hiện thực xem ra chẳng khác gì nhau là mấy, thì thế giới ấy chính là nơi này đây
14 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 174)
Như không có gì thay đổi qua thời gian dâu bể, trước mặt tôi và Aiko, có thể cả em tôi nữa, mặt trời đáp khẽ hướng đầu nguồn, loang khắp mặt sông xanh một màu cam rực rỡ, rồi mặt trời lặn hẳn, đỏ cam yếu dần chuyển tím ngát.
06 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 391)
Mối tình của Thạch làm Tự bái phục. Thạch một vợ bốn con, tuổi gần năm mươi.
30 Tháng Mười 20189:55 SA(Xem: 225)
Ngày trước nơi đây là một thung lũng ven rừng sâu, nhánh của một con đường chiến lược thời chống Mỹ chạy ngang qua đây rồi đi mãi vào Nam,
24 Tháng Mười 20189:41 SA(Xem: 236)
Katy khẽ run dưới mặt nước khi vuốt ve những vết sẹo trên người anh, như lặng lẽ đếm bằng những ngón tay của cô.
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 173)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 482)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 398)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19567)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20337)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19093)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22203)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22158)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 349)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5585)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 815)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12140)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1634)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 521)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 597)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20440)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15239)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12806)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16074)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14126)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12574)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10578)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9765)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9928)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9098)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8677)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9986)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15137)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21575)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27333)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18812)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19930)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24135)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21904)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18297)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,996,518