NGUYỄN ĐÔNG A - Người thi hành án tử

04 Tháng Tám 201512:00 SA(Xem: 2352)
NGUYỄN ĐÔNG A - Người thi hành án tử

 

(truyện hư cấu, không nhắm vào ai, chỉ nói về sinh mệnh con người…)

Ngọn bạch lạp lúc tỏ lúc lu, âm u mà thần chết vẫn chưa đến bắt hồn kẻ liệt. Chỉ mấy con ma lởn vởn, dày vò, giằng co, đùa giỡn nhiều ngày trên cái thân xác tàn tạ, đớn đau. Con ma nữ quen thuộc hiện ra, vặn cổ hắn lúc qua bên phải, lúc qua bên trái. Hắn cố vùng thoát mà không được, miệng lảm nhảm:

“…hy sinh đời bố củng cố đời con…. , tao là lính… làm theo lệnh. Không được vặn cổ , đưa tao ra bãi bắn, ở cột thập tự….”. Mắt hắn đỏ ngầu, trợn trừng, giàn giụa, lờ mờ….Ai đó nhét giẻ bao cát máu dơ vào làm chật họng, như hắn từng nhét trái chanh vào miệng người ra pháp trường, làm miệng hắn u cứng, méo mó, tru tréo khó khăn, giãy giụa vô vọng, chân đập đành đạch.

Hắn lúc tỉnh lúc mê thấy mình bị đem đi bắn, hai tay trói chặt, lưng tựa vào cột, không phải là cái cột thánh giá làm chỗ dựa lưng hắn mong. Cuối đời, hắn trở lại đạo, tìm bằng an cho phần hồn. Cha chánh xứ đã đến làm phép “giải tội”, hắn còn day dứt, vật vã, chưa đi được…..

Hắn chợt hoài nghi, hoang mang, nghĩ ngợi mông lung, đặt câu hỏi. Có không cõi vĩnh hằng, có không đấng cứu rỗi, cứu cánh nào để lòng hắn được yên …?

Những ngày tháng cuối với cái thân già nua bệnh tật, nhỏ nhoi, lúc mê tỉnh nằm trên giường bệnh, hắn nhớ lại đủ thứ chuyện trên đời, nhớ ngắt quãng, cắt khúc, không liên tục, lúc nhớ chuyện này, khi chuyện kia, không nhớ đầy đủ. 
Người ta nói hắn là kẻ xu thời tháng Tư, hắn ghét, hắn tham gia từ năm bảy tư. Tuổi mười sáu, hắn đi “nhân dân tự vệ” gác ở chợ xã, bị lùa vào rừng, rồi theo. Hắn được chọn đi canh phòng hang đá căn cứ cho ban an ninh. Ngày ba mươi hắn đeo băng đỏ, theo sư đoàn sao vào thành ngất ngây hát bài: “ Như có ngày vui đại thắng… ”.

Hắn mơ liền liền thấy tiền kiếp thứ bảy của mình từng làm đao phủ, đầu quấn khăn đỏ, phun rượu phèo phèo, vuốt đao, vung tay lên, cái đầu lăn lóc…., đao phủ liên kiếp. Rồi hắn nhớ cái thằng cướp tiệm vàng hung tợn, tàn độc, nhưng ra pháp trường, đôi chân quỵ xuống bước không nổi, hai người xốc nách kéo vào cột bắn. Hắn buồn cười vì thấy nó sợ quá. Hắn bắn phát súng ân huệ sau cùng, cái đầu nổ toác hoác, lẫn lộn trắng đỏ nhầy nhụa….

Người giúp kẻ liệt xướng kinh lên, nhiều người đọc đuổi theo nghe như tiếng trù ếm, rủ rủa, xua đuổi hắn. Hắn nhắm nghiền mắt lại lì lợm, vô cảm, không buồn, không vui, mặc kệ cho hết một kiếp người.

Hắn nhớ chuyện dẫn đội đi bắn một người quen biết, từng là bạn, thường la cà nhậu nhẹt, làm ở phòng công chứng. Anh bạn này mới nhìn bề ngoài thì thấy tướng mạo tuấn tú, trắng trẻo, hiền lành, mà lại đi ăn cát ăn đất cho cố, lại ngố, xây biệt điện to đùng, chình ình bên sườn núi, bị người ta phát hiện tuyên án tử, do gây hậu quả nghiêm trọng. Hắn còn nhớ hôm ngồi chung, uống rượu đế, mồi bò né, ở cái quán cóc. Hắn khoe vừa đi bắn về, rồi chỉ vài vết máu nhỏ đọng khô trên cái áo màu xanh lá. Thằng bạn chạy vội như bay ra ngoài gốc cây nôn mửa, không phải nôn mửa vì rượu.
Hắn phải bắn phát súng ân huệ, sau sáu phát súng của đội hành quyết. Luật pháp bất vị thân, mà hắn đâu phải là ông tòa, hắn chỉ là người thừa hành, một thứ thiên lôi, trời sai đánh đâu đánh đó, không thể cãi lại. Người ta muốn loại bỏ những ổ ký sinh, bệnh độc. Nhìn cái xác anh bạn nằm đó, buồn thảm não. Hắn muốn buồn nôn, buồn nôn thằng bạn, buồn nôn mình. Chuyện này không thể dạy cho nhau được, ăn phải cho khéo. Như hắn, mua bán chạy án tù, trúng đậm mấy cú lớn, hắn đem chôn vàng bên nhà bà già vợ, đề phòng bất trắc. Sau hắn đào lên một ít, cũng phải tìm mua lại giấy số kiến thiết của người ta trúng, nói là mình hên, trúng số độc đắc cặp mười….

Lại còn một ông là đàn anh cũ đầu ngành ở tỉnh lân cận, ông ấy là trùm bán bãi vượt biên, ăn uống thuộc loại sư tổ, lấy vàng khối hàng vài trăm ký. Tính ông gian trá, tráo trở, tàn bạo, độc ác không ai bằng. Ông cho đàn em xả súng giết người vô số kể. Những khúc ruột non, ruột già, ruột thừa dư của người đi tìm xứ lạ, nổi lềnh bềnh, trôi ở cửa sông, ven biển, cá tôm rỉa rỉ rả. Người ra đi chưa kịp gặp cướp ngoài khơi, đã gặp cướp trong bờ.

Nhưng ông không thận trọng, dại gái, cặp bồ với một bà xinh đẹp, trước làm việc cho chế độ cũ. Rồi ông hớ, hở ra nhiều chuyện. Bà ra được nước ngoài thì phản lại, lật mặt nạ. Bà gởi thư về, đơn tố bay đến tận Trung ương. Thế là, ông đàn anh bị điều tra, quá khứ công trạng không đủ giữ mạng. Ông bị tuyên án tử. Tỉnh tách ra, người khác đi bắn, không phải hắn. Hắn đỡ phải bắn phát súng ân huệ, không phải đối mặt ngượng nghịu nơi trường bắn…. Thương người hại mình, hắn nghĩ vậy.

Hắn lại mê sảng thấy tiền kiếp thứ bảy tự cắt cổ mình, cắt xoay một vòng tròn, ngọt xớt, theo kiểu IS. Hai tay hắn nhấc cái đầu, quay ngược đằng sau, nhìn cái thân ngã xuống. Nhục thể khiếm khuyết, đổi dạng, hình thù dị hợm, không biết thành con gì …..

Hắn làm theo lệnh của tòa án, loại bỏ cái ác ra khỏi xã hội. Nhưng có một chuyện lâu lắm rồi, thuở giao thời chế độ, cứ ám ảnh mãi, đó là chuyện con ma nữ, ngày hôm đó hắn bắn hai người.

Thời thế đổi thay, chế độ chuyển đổi, hắn được gắn lon sĩ quan, làm ở một trại cải tạo, xa tận rừng sâu. Lúc ấy, tổ chức chống đối thi nhau mọc lên như nấm. Đứng đầu bị bắt thì dựa cột ngay, còn loại tôm tép thì đưa lên trại. Một nhóm người tù, có cả phụ nữ trốn trại. Trại trưởng ra mật lệnh truy lùng, tiêu diệt để răn đe, nói là quyết nghị của tập thể. Hắn không cần biết lệnh đó là của tập thể, hay của chỉ cá nhân người đầu trại, hoặc là của cấp bên trên nữa, biết nhiều càng dễ gặp nguy hiểm. Hắn là người lính, tuyên thề trung thành và giữ bí mật dưới cờ, thì làm đúng như vậy. Hắn tuân lệnh cấp trên trực tiếp. Hắn chỉ huy một tổ ba người luồn rừng cả đêm, đến gần sáng thì tìm thấy được người con gái. Cô gái ngồi co ro, ủ rủ, run rẩy, trốn dưới một lùm cây. Giống như con hoẵng, con cheo hết đường chạy, lủi vào bụi rậm đứng run lẩy bẩy, hắn gặp trong những lần đi săn cải thiện bữa ăn. Con thú thì hắn bắn rồi đem về thịt, con người thì thịt rồi bắn. Thế là hắn kéo cô gái vào một chòi canh rẫy vắng chủ làm cái chuyện ấy. Hắn xem là chiến lợi phẩm, như cái bình toong, miếng vải dù, nón sắt… lượm được trên đường đi đánh trận, có quyền hưởng.

Cô gái lăn lộn, giãy nảy, mắt long lên dữ dội, la hét không ra tiếng… Sau chốc lát, hắn bổng thấy nhạt phèo, nhớp nhúa, chán ngấy, rút khẩu K54 ra bắn một phát vào ngực cô gái. Hắn còn kịp thấy tia máu đỏ phụt lên bên trên tấm da thịt trắng ngần, tinh khiết. Máu văng tung tóe, máu đẫm ướt cái quần lót màu xám tro, may tay bằng vải bao cát nhà binh, hắn vừa lột ra, quăng đại ở gần đó. Hắn cứng rắn, sắt đá, máu lạnh, xót thương người có thể hại hắn…

Về gần đến trại, hắn thấy một toán lính bắt được một anh tù trốn trại. Người tù quì xuống, lạy lia lạy lịa, lạy như tế sống xin tha. Mấy anh lính tay chỉ chỉ về phía tấm bảng gắn trên vòng rào thép gai, ghi dòng chữ “ vượt rào bị nghiêm trị”. Anh tù chợt hiểu ra, thình lình bật dậy, vùng chạy về phía nhà dân. Hắn nhanh tay chộp khẩu AK của người lính đi cùng, rê súng theo cái bóng chạy. Rồi đoàng một phát, cái bóng ngã chúi đầu vào đống rơm rạ bên đường, bên cái cổng chào màu đỏ dẫn vào xã. Hắn tới gần bắn thêm một phát vào đầu. Bà già đi chợ sớm giật mình, buông cái giỏ đang xách. khuỵu xuống, quần ướt nhẹp. Người đẩy xe đạp thồ vừa đi tới bỏ ngã xe, mặt xám xanh, đứng run lập cập.

Hắn lại mộng mị thấy hiện thân tiền kiếp thứ bảy của mình chém đầu thần thơ tặc tử Cao Bá Quát. Hắn phun rượu trắng, vuốt mặt đao sáng quắc, vung cây đao sắc, cái đầu rơi xuống, hai con mắt trừng trừng nhìn hắn không nhắm …

Hắn hồi dương những phút sau cùng. Ngọn đèn cầy đặt dưới ảnh Chúa lập lòe, yếu dần như muốn tắt ngúm, chợt bùng mạnh một cái, ánh lên đôi mắt người bệnh. Lóe lên trong suy nghĩ, hắn như ngộ ra đôi chút: trong chiến tranh người ta loại bỏ nhau để đạt mục đích. Nhưng mọi sinh linh rồi thời gian sẽ loại bỏ. Hắn đang bị loại bỏ. Thời gian tuyên án tử hắn. Mọi tham vọng, toan tính đều trở nên phi lý. Suy nghĩ thế, nhưng hắn vẫn cứng lòng, bất cần.

Về sau càng đông người đến, kẻ xướng người đọc, tiếng cầu kinh ru hồn vang lên đều đều. Con ma nữ vẫn đến, lại nhét cái quần lót bao cát vào miệng hắn, vặn họng, làm cái miệng hắn méo xẹo, khuôn mặt xệch xạc, biến dạng… Hắn vẫn lì lợm, thều thào như một người khùng: “ … tao là lính tao làm theo lệnh, là lính làm theo lệnh, là lính theo lệnh, theo lệnh….”, cho đến khi không còn nói được nữa.

Nguyễn Đông A

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Chín 201911:02 SA(Xem: 125)
Tôi đặt tay lên bụng mỉm cười nghĩ đến nó rồi lại ngủ thiếp đi.
09 Tháng Chín 20199:29 SA(Xem: 87)
Không biết Hạnh nghĩ gì còn tôi ước chi mình đã không trở về, thà như chiếc boomerang mắc vướng đâu đó trong vòm xanh kia.
03 Tháng Chín 20199:37 SA(Xem: 164)
Việt Nam là một cường quốc về thơ!
28 Tháng Tám 20199:27 SA(Xem: 165)
Chiều xuống dần. Tia nắng vàng úa còn sót lại chui tọt qua khung cửa kính, vẽ một vệt dài lợt lạt trên chiếc bàn cà phê nơi có hai người đàn ông đang tranh cãi nhau về một án mạng đã không hề xảy ra.
19 Tháng Tám 20199:32 SA(Xem: 194)
Trên những trang văn của tôi viết thỉnh thoảng lại xuất hiện một xứ núi, hoặc ít ra cũng là hơi hướm núi, gần gũi mà bí ẩn, thân thương mà hoang dại.
13 Tháng Tám 20192:33 CH(Xem: 139)
Góc thành cổ ấy vắng người qua lại. Bức tượng rêu xanh xám, ẩm mốc ngay cả trong những ngày nắng to
07 Tháng Tám 20199:24 SA(Xem: 661)
Nhưng mà những dòng chữ tôi viết bây giờ chắc không bao giờ được biết tới những dòng mực đỏ phê điểm ấy nữa.
05 Tháng Tám 20199:40 SA(Xem: 173)
Khi chúng tôi ngồi đối diện, cách nhau một mặt bàn, Dy ý nhị nhắn tin qua điện thoại, hẹn tôi tại bar trên tầng 19 một khách sạn 5 sao, nơi chúng tôi đang làm sự kiện.
29 Tháng Bảy 20193:31 CH(Xem: 294)
Cả họ xem Hà như một tấm gương sáng. Hà sạch sẽ, vô cùng lễ phép, năm nào cũng đi thi học sinh giỏi văn.
24 Tháng Bảy 201911:01 SA(Xem: 319)
Khi đến gần khu phố quen thuộc sau bao nhiêu năm Phụng sững người nhìn thấy ông Thứ đang lững thững đi như vô can vô định
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 174)
Tôi xin được trân trọng chào, mừng cuộc trường-chinh-thi-ca của họ Đặng, cuối cùng, đã đến được một thổ-ngơi-thi-ca, khác.
(Xem: 137)
Ông thú nhận, ở Việt Nam, ông hoàn toàn sống trong một cảm giác bất an thường trực, y như cái cảm giác trên ba mươi năm trước mà ông đã kinh qua.
(Xem: 165)
Việt Nam là một cường quốc về thơ
(Xem: 270)
tác giả đã giới thiệu một cách lạnh lùng một trong những sắc thái đặc thù của người Việt là “truyền thống” làm thơ
(Xem: 374)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
(Xem: 6765)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 268)
Ta có thể nói tranh và thơ của Du Tử Lê đã hòa quyện thành một.
(Xem: 363)
Tôi đọc trường khúc Mẹ Về Biển Đông của Du Tử Lê lần đầu giữa một mùa hè khô hạn,
(Xem: 498)
Ông chia sẻ nhận định: “Nếu cứ nhớ mãi những ấu thơ của mình, có lẽ người ta sẽ bớt đi hận thù mà vui sống bên nhau.”
(Xem: 449)
Một dấu nối lặng lẽ với hôm qua, Sài Gòn, khi ta gặp lại một người quen cũ, đã lâu, trong câu chuyện mới. Du Tử Lê, ông vẫn làm thơ, sống thơ.
(Xem: 881)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1361)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1490)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21209)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15843)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13584)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16815)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14850)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13356)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11293)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10379)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10563)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9633)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9322)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10777)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15819)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22531)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27995)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19458)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20626)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24657)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22639)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19017)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,275,936