KHỔNG TRUNG LINH - Sông Nước Nổi Trôi

01 Tháng Tám 201611:36 SA(Xem: 1239)
KHỔNG TRUNG LINH - Sông Nước Nổi Trôi


Ở ngôi làng nọ có vị thầy tướng số rất uyên thâm. Ông kết hợp tử vi, lý số, quẻ Dịch để xem phúc họa, vận mệnh cho người. Ông quan niệm trời cho ông có khả năng để giúp đời nên ứng sao nói vậy, không dấu diếm, thêm bớt theo kiểu thiên cơ bất khả lộ. Tuy nhiên, ông vẫn luôn luôn khuyên nhủ mọi người ăn ở sao cho công bằng, đức năng thì thắng được số!

Một hôm có khách từ miền xa xôi đến thăm, và nhờ ông thầy coi xem trung vận, hậu vận của khách thế nào mà sao thời gian sau này đau ốm liên miên, tiền bạc dành dụm lâu nay được do buôn tần, bán tảo, phải mang ra chi phí thuốc men gần đến chỗ khánh kiệt.

Ông thầy mời khách ngồi, bước vào phòng trong sửa soạn khăn áo. Vài phút sau ông trở ra đốt một nén hương ngước lên trời lâm râm khấn nguyện. Ông yêu cầu khách cũng làm như thế, phải thành tâm cầu khẩn thì bề trên mới chứng giám, độ trì.

Thầy lấy số, gieo quẻ tính cặn kẽ từng hào. Sau đó ông ngồi quan sát tướng mạo của khách một thời gian khá lâu, ông xem luôn đường sinh mệnh trên tay khách. Khách băn khoăn không biết số phần mình sẽ ra sao, nỗi âu lo hiện rõ lên nét mặt.

Một hồi sau, ông mời khách ra phòng ngoài. Rót trà mời khách rồi ông nói;

- Số ông thật là đoản mệnh, ông sống thêm khoảng nửa năm nữa là cùng.Tôi cũng không còn phương cách nào để giúp ông, chỉ biết khuyên ông nên tin vào bề trên, cố gắng gia ân, tích đức càng nhiều càng tốt. Hy vọng bù qua sớt lại ông cải được số. Nói xong ông đứng dậy chúc khách may mắn và tiễn khách đến tận cổng làng.

Khách buồn nẫu người, cảm ơn ông thầy trở gót ra về. Đường chiều mây mù bất chợt kéo đến, mưa tuôn xối xả. Khách đến bến phà thì phà không thấy đâu, trên sông nước lũ theo mưa đổ ào xuống dâng lên muốn ngập đôi bờ. Khách co ro đứng dưới mái hiên nhìn mưa, nhìn trời, ngán ngẩm cho thân phận mình tựa như khúc củi mục du thử trên giòng sông bất định. Bất chợt khách nhìn xuống chân, thấy một đàn kiến đang bị nước dâng cuốn phăng cả tổ. Khách động lòng trắc ẩn, ông nhìn quanh rồi nhanh trí với tay bẻ một cành cây khô. Ông bẻ nhánh, tỉa cành biến cành cây thành một cái chạc ba. Đầu hai nhánh ông cắm sâu xuống nước gần bầy kiến hoạn nạn, đầu kia ông gác lên một thân cây. Kiến thấy khúc cây bảo nhau chia làm hai toán bò lên cổ thụ tìm đường lánh nạn. Một tổ kiến mấy nghìn con nhờ cành cây khô mà thoát chết!

Khách về đến nhà nhớ lời ông thầy tướng số nói mình sống không còn được bao nhiêu lâu buồn lắm, nhưng ông dấu vợ con, cố gắng sống bình thản như không có chuyện gì sẽ xẩy ra. Một đàng lo tỉnh dưỡng, một đàng phát tâm làm việc thiện. Ông cẩn trọng lời ăn, tiếng nói để khỏi mang khẩu nghiệp; ông không nghĩ quấy để khỏi mang tâm nghiệp. Ai trong chợ quận buôn bán với ông còn thiếu nợ nhiều ít ông tha cho hết. Kẻ ăn người ở ông đối xử như ruột thịt. Ai cần dựng vợ, gả chồng, cần vốn làm ăn, ông lo chu đáo.

Ngày qua ngày ông vui với cái vui của thiên hạ, ông lo với cái lo của thiên hạ, không còn thì giờ nghĩ đến bản thân, đến căn bệnh của mình. Khi ông không còn lo âu, sức khỏe của ông từ từ hồi phục. Bệnh tật hầu như tiêu tan. Ông sống vui, sống khỏe như thời còn trai tráng. Sáu tháng qua, rồi một năm qua, ông vẫn chưa chết! Ngành chành đường bộ, đường thủy của ông ngày càng khấm khá, ông phải tậu thêm thuyền bè, thêm xe, mướn thêm nhân công mới cung ứng hết nhu cầu huyện trên, tỉnh dưới đòi hỏi.

Mấy năm sau có việc phải đi ngang làng nọ. Nhìn bến phà từ xa ông chạnh nhớ tới người xưa, vị thầy tướng số năm nào. Ông bảo gia nhân cho thuyền cặp bến rồi một mình lội bộ vào làng.

Ban đầu vị thầy không nhận ra khách, khách phải kể lại khoảng thời gian đó có đến tìm thấy để thỉnh ý. Vị thầy tướng số rất đỗi ngạc nhiên, vì vị khách trước mặt diện mạo đã thay đổi rất nhiều. Nước da khách nhuận sắc, đôi mắt ngời sáng. Vị thầy cầm tay khách xem lại thì thấy đường sinh mạng đã không bị ngắt quãng, không còn thấy những ‘cù lao’ nằm ngang, chắn dọc như xưa, ngược lại còn đậm nét và kéo dài đến tận cổ tay. Ông vui và chúc mừng khách đã qua được thời vận gian nan, nhưng vẫn thắc mắc không hiểu khách đã thi ân, chuyển tâm bố thí đến dường nào mà không những cải được số của mình mà còn mang lại bao nhiêu phước lộc cho người khác? Khách bùi ngùi thuật lại từng chi tiết cho vị thầy tướng số. Vị thầy chăm chú lắng nghe nhưng vẫn chưa hài lòng. Khách lại phải cố nhớ những việc mình làm sau khi từ giã nhau trong một chiều bảo bùng mây nước. Ông nhớ lại bến phà, con sông, ông nhớ đã ví cuộc đời mình như thân gỗ mục nổi trôi, cuối cùng ông chợt nhớ ra đàn kiến bị nạn và được ông cứu mạng. Nghe đến đây vị thầy tướng số phá lên cười:

. Người phóng sinh tu phước, cứu giúp muôn loài thoát khỏi khổ ách thì bản thân không những không gặp nạn mà còn giải trừ được nạn.
Khách cảm động đứng dậy, móc trong túi ra một gói bạc xin thầy nhận cho chút lòng thâm tạ. Vị thầy nhất định từ chối. Khách ép cho bằng được, vị thầy đành nhận một ít lấy thảo, phần còn lại ông gọi chòm xóm đến chia đều cho mọi người.

Trời đã xế chiều, gió thổi phần phật cánh áo. Khách đứng trên khoang tầu nhìn đoàn tầu tuần tự theo nhau rẽ sóng. Khách tường mình đang lênh đênh trên sóng Trường Giang Ông nghĩ đến cuộc đời, nghĩ đến bao nhiêu thăng trầm nổi trôi của một kiếp người. Ông nâng chén cạn một chung rồi cảm khái ngâm mấy vần thơ cổ:

Đối tửu đương ca, (*)
Nhân sinh kỷ hà:
Thí như triêu lộ,
Khứ nhật khổ đa.
Khái đương dĩ khảng,
Ưu tư nan vong.
Hà dĩ giải ưu:
Duy hữu Đỗ Khang
Lời thơ sang sảng, vang vọng trong lòng chiều.

Khổng Trung Linh

(*) Đoản Ca Hành (Tào Tháo)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Chín 201911:02 SA(Xem: 125)
Tôi đặt tay lên bụng mỉm cười nghĩ đến nó rồi lại ngủ thiếp đi.
09 Tháng Chín 20199:29 SA(Xem: 89)
Không biết Hạnh nghĩ gì còn tôi ước chi mình đã không trở về, thà như chiếc boomerang mắc vướng đâu đó trong vòm xanh kia.
03 Tháng Chín 20199:37 SA(Xem: 164)
Việt Nam là một cường quốc về thơ!
28 Tháng Tám 20199:27 SA(Xem: 165)
Chiều xuống dần. Tia nắng vàng úa còn sót lại chui tọt qua khung cửa kính, vẽ một vệt dài lợt lạt trên chiếc bàn cà phê nơi có hai người đàn ông đang tranh cãi nhau về một án mạng đã không hề xảy ra.
19 Tháng Tám 20199:32 SA(Xem: 194)
Trên những trang văn của tôi viết thỉnh thoảng lại xuất hiện một xứ núi, hoặc ít ra cũng là hơi hướm núi, gần gũi mà bí ẩn, thân thương mà hoang dại.
13 Tháng Tám 20192:33 CH(Xem: 139)
Góc thành cổ ấy vắng người qua lại. Bức tượng rêu xanh xám, ẩm mốc ngay cả trong những ngày nắng to
07 Tháng Tám 20199:24 SA(Xem: 661)
Nhưng mà những dòng chữ tôi viết bây giờ chắc không bao giờ được biết tới những dòng mực đỏ phê điểm ấy nữa.
05 Tháng Tám 20199:40 SA(Xem: 173)
Khi chúng tôi ngồi đối diện, cách nhau một mặt bàn, Dy ý nhị nhắn tin qua điện thoại, hẹn tôi tại bar trên tầng 19 một khách sạn 5 sao, nơi chúng tôi đang làm sự kiện.
29 Tháng Bảy 20193:31 CH(Xem: 294)
Cả họ xem Hà như một tấm gương sáng. Hà sạch sẽ, vô cùng lễ phép, năm nào cũng đi thi học sinh giỏi văn.
24 Tháng Bảy 201911:01 SA(Xem: 319)
Khi đến gần khu phố quen thuộc sau bao nhiêu năm Phụng sững người nhìn thấy ông Thứ đang lững thững đi như vô can vô định
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 174)
Tôi xin được trân trọng chào, mừng cuộc trường-chinh-thi-ca của họ Đặng, cuối cùng, đã đến được một thổ-ngơi-thi-ca, khác.
(Xem: 137)
Ông thú nhận, ở Việt Nam, ông hoàn toàn sống trong một cảm giác bất an thường trực, y như cái cảm giác trên ba mươi năm trước mà ông đã kinh qua.
(Xem: 165)
Việt Nam là một cường quốc về thơ
(Xem: 270)
tác giả đã giới thiệu một cách lạnh lùng một trong những sắc thái đặc thù của người Việt là “truyền thống” làm thơ
(Xem: 374)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
(Xem: 6765)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 268)
Ta có thể nói tranh và thơ của Du Tử Lê đã hòa quyện thành một.
(Xem: 363)
Tôi đọc trường khúc Mẹ Về Biển Đông của Du Tử Lê lần đầu giữa một mùa hè khô hạn,
(Xem: 498)
Ông chia sẻ nhận định: “Nếu cứ nhớ mãi những ấu thơ của mình, có lẽ người ta sẽ bớt đi hận thù mà vui sống bên nhau.”
(Xem: 449)
Một dấu nối lặng lẽ với hôm qua, Sài Gòn, khi ta gặp lại một người quen cũ, đã lâu, trong câu chuyện mới. Du Tử Lê, ông vẫn làm thơ, sống thơ.
(Xem: 881)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1361)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1490)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21209)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15843)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13584)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16815)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14850)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13356)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11293)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10379)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10563)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9633)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9322)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10777)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15819)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22531)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27995)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19458)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20626)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24657)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22639)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19017)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,275,949