NGUYỄN NHẬT THANH - Lạc giữa “Miền trăng tối”

31 Tháng Mười Hai 20239:32 SA(Xem: 328)
NGUYỄN NHẬT THANH - Lạc giữa “Miền trăng tối”


Sở trường truyện ngắn đã giúp Vũ Ngọc Giao khẳng định mình trên văn đàn.
Nhưng chị vẫn không ngừng tìm tòi, phát triển đề tài sáng tác và thay đổi thể
loại văn học. Điều đó đã thôi thúc chị thử sức với tiểu thuyết. Sau hai năm
thai nghén, tiểu thuyết “Miền Trăng Tối” đã ra đời và được NXB Dân Trí ấn
hành vào tháng 8.2023.

Vũ Ngọc Giao và hành trình trên con đường văn chương

Vũ Ngọc Giao (1972) tên thật là Nguyễn Thị Ngọc Giao, nguyên quán Bình Sơn
(Quảng Ngãi). Hiện nay, chị đang sinh sống và làm việc tại Đà Nẵng. Bố chị là
nhà thơ, đạo diễn phim tài liệu, NSƯT Đoàn Huy Giao. Chính vì thế, từ nhỏ chị đã
được tiếp xúc nhiều với những người trong giới văn chương như: Lưu Quang Vũ,
Xuân Quỳnh, Thanh Thảo, Du Tử Lê, Đặng Tiến… Mầm mống nghệ thuật đã
được đặt trong tâm hồn chị từ đó.

Lớn lên, chị chọn truyện ngắn là con đường để kết nối bản thân với văn chương.
Rất nhiều những truyện ngắn của nữ văn sĩ đã để lại ấn tượng trong lòng độc giả,
đặc biệt là những nhà phê bình. Sinh thời, nhà phê bình Đặng Tiến đặc biệt đánh
giá cao truyện ngắn “Con Dứt”. Ông nhận xét:

Tuy không gắn bó máu thịt với quê hương, nhưng Vũ Ngọc Giao luôn đau đáu về
một miền đất “nghĩa tình rộng lớn”. Nhiều lần trò chuyện với tôi, chị cũng chia sẻ
về điều này. Chị thường lấy cảm hứng từ quê hương để sáng tác. Mà chính Đặng
Tiến cũng đã nhận xét: “Tác phẩm Vũ Ngọc Giao dù trong hồi ức hay truyện
ngắn, cùng đồng vọng một dòng tâm tư xuôi về quê nội. Một thôn xóm nên thơ,
những con người còm cõi, an phận. Giá trị tâm cảm còn chuyển tải thêm nhiều tư
liệu xã hội về một làng quê hẻo lánh miền Trung Trung Bộ.” Đó là tấm lòng của
người con của quê hương đối với nơi chôn nhau cắt rốn.

Sau một quãng thời gian miệt mài sáng tác, Vũ Ngọc Giao đã thành công và được
đông đảo bạn đọc biết đến. Nhiều năm qua chị đã có truyện ngắn đăng trên các
báo và tạp chí như: Báo Văn Nghệ, Báo Đà Nẵng, Báo Cần Thơ, Báo Quảng Ngãi,
Tạp chí Văn nghệ TP.HCM, Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Sông Trà… Tính đến
thời điểm hiện tại, nữ nhà văn đã có bốn tác phẩm được xuất bản: Búp bê
Matryoshka (NXB Hội Nhà văn), Dòng chảy (NXB Hội Nhà văn), Người đàn bà
và chiếc dương cầm (NXB Dân Trí), Miền trăng tối (NXB Dân Trí).

Có thể thấy Vũ Ngọc Giao viết khá nhiều thể loại, song truyện ngắn vẫn là sở
trường của chị. Và càng về sau này, bạn đọc có thể nhận thấy chị viết rất…“nghệ”.
Truyện ngắn của Vũ Ngọc Giao trước kia đơn giản và đọc “dễ vào” lắm. Nhưng
độ vài năm trở lại đây, tác phẩm đã bắt đầu được cài cắm nhiều tiểu xảo, nên tác
phẩm có sự đánh đố và cũng chiều sâu mở thêm. Đó là truyện ngắn, còn tiểu
thuyết, mà cụ thể là “Miền trăng tối” sẽ có những điểm nổi bật hơn. Vẫn là Vũ
Ngọc Giao nhưng “công phu” đã điêu luyện hơn.

“Miền Trăng Tối” – miền đất hư và thực

Đến với “Miền Trăng Tối”, bạn đọc sẽ lạc vào một vùng đất mà biên giới giữa hư
và thực, ranh giới giữa cõi người và cõi siêu hình bỗng trở nên mong manh. Theo
chân cô phóng viên Hà Lam từ Lâm Đồng ra Thái Nguyên, đó cũng là hành trình
đi từ thực đến ảo. Những sự việc từng xảy ra ở “ngọn đồi thiêng” đã tái hiện trong
giấc mơ của cô gái ấy. Đó là câu chuyện về một nhóm thanh niên tình nguyện làm
nhiệm vụ đào giao thông hào. Nhưng không may, sáu người trong số đó đã vĩnh
viễn gửi lại tuổi thanh xuân của mình trên ngọn đồi sau một vụ sạt lở. Chỉ còn duy
nhất San sống sót với một sinh linh bé nhỏ đang hoài thai.

Rồi hạt giống ấy cũng nảy mầm, một bé trai kháu khỉnh ra đời. Và San bắt đầu
chuỗi ngày ngây ngây dại dại với những ám ảnh kinh hoàng, sau khi chạy thoát
khỏi tay Shinigami. San trả đời mình về không khi con trai mới lên ba tuổi. Cậu bé
sống với bà ngoại. Lên mười sáu, bà qua đời. Kể từ đấy, cậu bé ấy đã ra đi, đến
với cao nguyên Di Linh và lập nghiệp tại đó. Cậu bé ấy về sau chính là bố của Hà
Lam.

Kết thúc tiểu thuyết, theo lời kể và hành trình của Kevin trong chuyến đi tìm tòi bí
mật trên ngọn đồi ấy, bố Hà Lam một lần nữa lại về chốn cũ, nơi cha mẹ ông đã
gửi lại tuổi thanh xuân tươi đẹp. Và hơn cả, ông tìm đưa mộ mẹ và cha về nằm
cạnh nhau.

Mạch truyện của Vũ Ngọc Giao chậm rãi, nhẹ nhàng như chính không gian mà chị
đã chọn để đưa vào truyện, và cũng nhẹ nhàng. Thế nhưng người đọc được dẫn dắt
từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác. Mười hai chương là mười hai cánh cửa, mỗi
lần mở ra, người đọc lại vỡ ra một điều mới mẻ. Ví như, đọc ba chương đầu,
người đọc chưa thấy dụng ý của tác giả, chưa biết chị muốn viết về điều gì. Chỉ
khi khép lại cuốn tiểu thuyết, bạn đọc mới hiểu vì sao Hà Lam thường lo lắng cho
bố mình vào những đêm giông bão.

“Miền Trăng Tối” đúng với cái tên của nó, ngoại trừ một số đoạn tả cảnh, những
đoạn trữ tình ngoại đề thì không khí ma mị trong tác phẩm thể hiện rõ nét như
những đường gân nổi lên trên cánh tay một lực sĩ. Lời văn của Vũ Ngọc Giao khá
bay bổng. Sự bay bổng ấy có khi bồng bềnh như mây trắng vắt ngang trời, cũng có
khi lửng lơ như những đốm lửa ma trơi trong đêm cô tịch. Chính điều này đã
khiến người ta say sưa, mê mẩn và cũng khiến người ta rợn người. Chị miêu tả
hình ảnh mùa thu Hà Nội cứ như chị là người đàn bà sinh và lớn lên ở đó. Những
hình ảnh quen thuộc như: “Ven đường, hàng cây trút lá trơ những cành khẳng
khiu, tiêu điều. Gió len qua phố. Mưa vẫn rơi. Và đêm. Đêm sâu hun hút”. Hình
ảnh bờ hồ Gươm với hàng cây chỉ còn những ngón tay gầy guộc bỗng chốc hiện
lên trong trí tưởng của bạn đọc.

Không khí ma mị, thực chất không phải đến hôm nay mới xuất hiện trong tác
phẩm của Vũ Ngọc Giao. Nếu bạn đọc dõi theo chị, sẽ thấy trong một số truyện

ngắn sau này, yếu tố tâm linh và ma mị đã được tác giả lồng vào thể loại truyện
ngắn khá nhiều. Với dung lượng của thể loại tiểu thuyết, tác giả có thể tự do bay
bổng, phiêu lưu với những con chữ và biểu đạt tư duy của mình trong những áng
văn. Có những đoạn văn khiến bạn đọc sởn gai óc: “Căn nhà của tôi quanh năm
chỉ có ánh đèn dầu lúc mờ lúc tỏ, âm u, hiu hắt. Nhưng có một thứ lúc nào cũng
tràn ngập là âm thanh, những âm thanh lạ lùng, quái gở, đầu tiên là tiếng mèo kêu
suốt đêm, tiếng kêu như tiếng trẻ con quấy khóc vì không có người dỗ dành, nghe
bất an và buồn nẫu nuột”. Sự ma mị thể hiện rất rõ khi chúng ta chẳng biết ai là
người đang ở cõi trần, ai là người đang ở thế giới bên kia. Thế giới nào là nơi tồn
tại của sự sống.

Tác phẩm của Vũ Ngọc Giao cuốn ta đi, vì chỉ khi việc đọc được hoàn tất thì việc
cảm nhận mới trở nên trọn vẹn. Với tác phẩm này, Vũ Ngọc Giao đã phá vỡ
đường biên thể loại. Tiểu thuyết đã mang dáng dấp của điện ảnh rất rõ nét, tác
phẩm hoàn toàn có thể dựng thành phim. Và khi tiếp cận tác phẩm, bạn đọc dễ
dàng mường tượng ra những hình ảnh như đang được chiếu lên màn ảnh. Một tác
phẩm kể theo trật tự phi tuyến tính, và đánh đố bạn đọc với một số yếu tố của chủ
nghĩa hậu hiện đại cũng là điều đáng chú ý trong “Miền Trăng Tối”.

Tuy nhiên, một tác phẩm rất khó có thể hoàn mỹ. Tác phẩm của Vũ Ngọc Giao
cũng không ngoại lệ. Để thể hiện hết ý tưởng của mình, chị đã lặp lại một vài
motif trong các truyện kinh dị. Điển hình như chi tiết khi Hà Lam đi giữa đêm
trong rừng, chợt thấy bóng người, và: “Tôi bắt đầu bỏ chạy, được vài bước chân
vấp phải hòn đá bên đường, ngã sóng soài, chưa kịp định thần, ngẩng lên đã thấy
một bóng người trước mặt” – ngươi đó là Cầm. Những tình tiết như vậy rất dễ bị
người đọc bắt bài. Vì người đọc dễ dàng phỏng đoán được rằng cô gái kia là một
người quen. Bạn đọc đã “miễn dịch” với những tình tiết như vậy, nên độ hấp dẫn,
bất ngờ cũng giảm đi một chút. Một bản nhạc đều đặn như một toa xe lửa, nếu
đánh sai một nốt thì sẽ hỏng cả bài nhạc, người nghe cũng hẫng đi một nhịp. Tác
phẩm văn chương cũng có phần tương tự như vậy, nhưng ít nguy hiểm như âm
nhạc. Tác phẩm vẫn sẽ lôi cuốn nếu như tác giả tạo được sự hứng thú cho bạn đọc.
Và Vũ Ngọc Giao đã làm được điều đó, chị dẫn dụ người đọc đi cùng mình cho
đến cuối tác phẩm để giải mã mọi vấn đề.

Là tiểu thuyết đầu tay, nên khó có thể tránh khỏi những điều sơ sót. Chúng ta hãy
cởi mở đón nhận “Miền Trăng Tối”, để rồi về sau chúng ta sẽ gặp gỡ Vũ Ngọc Giao
với một tập tiểu thuyết mới thú vị hơn, mới mẻ và hoàn hảo hơn.

Nguyễn Nhật Thanh

***

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Hai 20248:30 SA(Xem: 269)
Sách đã có bán trên BARNES & NOBLE 442 trang, bìa mềm, 6” x 9”, giá bán: US$25.00
31 Tháng Giêng 20245:35 CH(Xem: 280)
Đọc xong cuốn “Ăn Mà Không Chơi” tôi khoái ông Đỗ Duy Ngọc hơn.
20 Tháng Tám 20235:20 CH(Xem: 1119)
Nếu cần mô tả anh Trung Dũng chỉ bằng mỗi một từ, duy nhất, thì tôi sẽ thế này: Trung Dũng - duyên.
24 Tháng Bảy 202310:07 SA(Xem: 1316)
Có thể nói, sau hai tập sách "Búp bê Matryoshka" và "Dòng chảy," tập truyện ngắn "Người đàn bà và chiếc dương cầm" là sự thành công nối tiếp thành công của Vũ Ngọc Giao,
20 Tháng Sáu 20238:08 SA(Xem: 944)
Truyện dài “Đời Thủy Thủ” của nhà văn Vũ Thất xuất bản lần thứ nhất năm 1969 tại Sài Gòn,
08 Tháng Sáu 20233:58 CH(Xem: 932)
Vấn đề sinh thái trong tiểu thuyết của Vĩnh Quyền được đan lồng trong những ký ức về lịch sử triều Nguyễn
28 Tháng Năm 202311:58 SA(Xem: 962)
Phạm Cao Hoàng viết lên những dòng chữ vô cùng thương nhớ, nơi có hình ảnh cha và mẹ, nơi có cánh đồng gốc rạ và mây mù lưng đèo:
29 Tháng Giêng 20235:41 CH(Xem: 1103)
Nguyễn Thị Khánh Minh ý thức rất rõ về sự hữu hạn và nỗi bấp bênh của kiếp nhân sinh.
31 Tháng Mười Hai 202211:06 SA(Xem: 1231)
Suốt thời gian gần trăm năm qua, từ ngày xuất bản năm 1929, cuốn Căn phòng riêng của Virginia Woolf vẫn được xem là tập tiểu luận văn học có tầm ảnh hưởng rất lớn bởi tính cách đặt vấn đề của nó
14 Tháng Mười Hai 20228:03 SA(Xem: 1110)
Nhà văn Trần Doãn Nho tên thật là Trần Hữu Thục. Ông dùng bút hiệu Trần Doãn Nho cho những sáng tác văn chương và lấy tên thật làm bút hiệu khi viết tiểu luận.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16498)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11822)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 18594)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8821)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7795)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 300)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 628)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 861)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22144)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13683)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 18848)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 7584)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 8441)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8160)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 10665)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 30307)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20527)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25060)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 22607)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 21322)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 19369)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 17700)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 18909)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 16591)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 15791)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24064)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 31498)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 34612)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,