ORCHID LÂM QUỲNH - Hãy chọn cho nhau, một đời sống khác.

12 Tháng Mười 20215:11 SA(Xem: 6973)
ORCHID LÂM QUỲNH - Hãy chọn cho nhau, một đời sống khác.

 

Phải chăng, mỗi chúng ta, ai cũng có quyền chọn cho mình một đời sống khác.

Đối mặt với sự ra đi hay ở lại, bình minh hay hoàng hôn, phải hay trái, trắng hay đen,...

Thật ra, đời sống, dưới khuôn mặt nào, cũng chỉ là điểm dừng chân, để chúng ta chực chờ tai ương bất trắc.


Chí Phèo của Chị,

Chị vẫn nhớ rất rõ. Buổi chiều hôm đó, khi cánh cửa mở,

em chạy xốc vào nhà, mặt hốc hác, hai mắt thất thần, lưỡi em khô khốc.

Người em toát ra mùi hôi tanh nồng nặc,

nhưng đôi mắt của em, đã nói cho chị biết rằng,

cả hai chúng ta, sẽ cùng chọn cho nhau, một đời sống chan hòa hạnh phúc.

Dù những ngày sau đó, chị cũng “cố gắng” rảo khắp khu phố nhà mình,

để xem có ai tìm em, một chú cún thất lạc.

Nhưng đó cũng chỉ là một trò phỉnh gạt thiên hạ, phỉnh gạt chính mình.

Chị biết, em không hề thất lạc. Nói đúng hơn, em đã trở về nhà.

Ngôi nhà bao năm có chị chờ đợi,

và chúng ta sẽ chọn cho nhau một đời sống mới.


Vậy mà ba hôm sau, em lại bỏ đi.

Dù biết đi tìm lại em là một điều phi lý. Vì em chưa bao giờ thất lạc. Nhưng chị vẫn lao về phía trước. Vẫn rảo khắp khu phố nhà mình. Với niềm tin mãnh liệt, sẽ gặp lại em.

Để đôi mắt của em, sẽ nói với chị rằng,

cả hai chúng ta, đã cùng chọn cho nhau,

một đời sống chan hòa hạnh phúc.

Và trong nỗi tuyệt vọng, em đã trở về, nằm gọn trong tay chị, ăn vạ như Chí Phèo.

Và chị chợt nhận ra, đời sống mình đáng yêu quá đỗi.


Phải chăng, mỗi chúng ta, ai cũng có quyền chọn cho mình một đời sống khác.

Đối mặt với sự ra đi hay ở lại, bình minh hay hoàng hôn, phải hay trái, trắng hay đen,...

Thật ra, đời sống, dưới khuôn mặt nào, cũng chỉ là điểm dừng chân, để chúng ta chực chờ tai ương bất trắc.


Em đã ở với gia đình, chắc cũng phải hơn 10 năm, trước khi em lại ra đi. Nhưng kì này, khác với mười năm về trước, em không quay về nữa.

Những ngày cuối cùng, em xơ xác, thất lạc.

Dù trong nhà ai cũng thương em. Nhưng em vẫn không thoát khỏi định luật của thiên nhiên, có sinh, có tử.

Hễ có tương phùng, thì sẽ có biệt ly.

Em gần gũi với tất cả mọi người, nhất là Bố.

Chị nghĩ, trong thâm tâm, em hiểu rằng, Bố là người cần em chở che, quan tâm, nhiều nhất.


Có lẽ vì vậy, đã ba năm trôi qua,

chị vẫn không dám đọc lại bài tùy bút Bố viết vĩnh biệt em, Chí Phèo, (*)

ngày em lại chọn cho mình một đời sống khác.


Phải chăng, mỗi chúng ta, ai cũng có quyền chọn cho mình một đời sống khác.

Đối mặt với sự ra đi hay ở lại, bình minh hay hoàng hôn, phải hay trái, trắng hay đen,...

Thật ra, đời sống, dưới khuôn mặt nào, cũng chỉ là điểm dừng chân, để chúng ta chực chờ tai ương bất trắc.

Chị HB của em,

Biết bao lần, chị nói với em,

chị sợ cái chết của Bố. Ngay lúc ấy: chị sẽ ở nơi chốn nào, chị phải làm gì với thân thể thừa thãi. Phải chăng, nỗi đau sẽ lớn lao hơn mọi nỗi đau mà chị đã từng vượt qua. Biết đâu chị sẽ thành người mất trí.

Hay cả việc chị sẽ chọn cái chết, theo ông.

Những lần như vậy, em luôn chọn sự im lặng, vì sớm muộn gì, cả hai chúng ta, đều sẽ đi đến con đường của nỗi buồn bất biến.


Phải chăng, mỗi chúng ta, ai cũng có quyền chọn cho mình một đời sống khác.

Đối mặt với sự ra đi hay ở lại, bình minh hay hoàng hôn, phải hay trái, trắng hay đen,...

Thật ra, đời sống, dưới khuôn mặt nào, cũng chỉ là điểm dừng chân, để chúng ta chực chờ tai ương bất trắc.

.


Cuối cùng, hai bố con mình phải chọn cho nhau một đời sống khác.

Khi chiếc ambulance dừng trước cửa,

như một thói quen, con thay đồ thật nhanh, chuẩn bị phóc lên xe, cùng Bố lao về phía trước của đời sống, dẫu biết rằng, đây chỉ là trạm dừng chân, để Bố con mình chực chờ tai ương, bất trắc.


Họ đẩy giường Bố lên xe, không quên nói với con: “Cô đi theo chúng tôi phải không? Tốt quá. Tuy nhiên, chúng tôi cũng xin thưa, tim ông đã ngừng đập.”

Ngay trong giây phút ấy, con cũng nhận ra, tim mình cũng đã ngừng đập theo Bố.


Tuy nhiên, không như chị HB suy nghĩ, con không mất trí, con không hoang mang.

Con thấy thân xác mình nhẹ tênh.

Lơ lửng. Lơ lửng.

Con thấy em Chí phèo, sau thời gian tung hoành chốn giang hồ, bước ra giữa hư không.

Hồn nhiên lao vào vòng tay của Bố. Bố gãi tai em, vuốt nhẹ bộ lông không còn xơ xác.

Con nghe được, tiếng cười của Bố giòn tan trong sớm mai.

Phải chăng cái chết cũng chỉ là đời sống khác. Nó dịu dàng như mây, long lanh như ngọc.


Nhưng Bố ơi, con vẫn phải ở lại, Bố với em hãy bình an với đời sống mới.

Vì sớm muộn gì, chúng ta cũng sẽ có ngày hạnh ngộ.

Orchid Lâm Quỳnh

49 ngày của Bố. 11/24/2019

(*) https://dutule.com/a6650/em-di-binh-an-may-man- 

 

Ý kiến bạn đọc
03 Tháng Giêng 20205:51 CH
Khách
Đúng là con của Bố. Đọc đi đọc lại vẫn muốn đọc. Sâu sắc mà trong trẻo đáng yêu
25 Tháng Mười Một 20195:30 CH
Khách
Đọc nghe nhẹ nhàng mà xót quá
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 202212:27 CH(Xem: 6455)
sông hỏi suối. phụ lưu tìm hỏi tóc:/ - nụ hôn nào cư ngụ với mai sau?
08 Tháng Mười 202212:41 CH(Xem: 403)
Tháng Mười về với chúng tôi, là mỗi lần miền thơ ấu của Roll sẽ nhỏ dần, nhạt dần, và biến mất.
26 Tháng Tám 202212:00 SA(Xem: 7104)
tôi ngồi giữa-nỗi-tôi-riêng bên trong ghế lạnh, ngoài hiên bóng, rời
10 Tháng Tám 20225:37 SA(Xem: 3612)
hoa khế rụng nối đôi bờ sinh / tử/ một lần em, tôi thở đẫm tin yêu.
18 Tháng Bảy 202212:00 SA(Xem: 4993)
bây giờ/ tôi ngồi đây/ nghe đời mình sắp cạn./ những con chữ/ ho khan/ bầu ngực người/ khói ám?
15 Tháng Hai 20222:56 CH(Xem: 5568)
tôi muốn giấu một điều… ai cũng biết:/ ta yêu nhau từ thuở nắng chưa về./ trăng chưa nhú và, trần gian rất lạnh./ những chân trời chưa biết dắt nhau, đi.
04 Tháng Hai 20221:16 CH(Xem: 3456)
"hôm nay, tôi biết không một ai muốn sang đoạt / hoặc cướp trắng nỗi buồn tôi./ khi tuổi già, bệnh hoạn /dàn hàng ngang, / đợi tôi trước cửa./ khi một chân đã vào sâu nghĩa trang.
21 Tháng Sáu 202111:55 SA(Xem: 4704)
sợi dây vải nơi chiếc váy xẻ sâu trước/ sau của em/ (fashion mới)/ cột tôi lại./ cũng chính nó treo tôi lên/ ngang những ngọn đèn đường./ thiêu thân không lựa chọn...
21 Tháng Tư 202112:00 SA(Xem: 23546)
khi gối đầu mình lên ngực em,/ kỳ diệu thay!/ tôi nghe được rất nhiều tiếng sóng./ nơi thẳm sâu tim em,/ những viên sỏi buồn / vui yên phần/ lận đận?/
02 Tháng Giêng 20213:52 CH(Xem: 4997)
thánh thần rời hai vai/ nhường ngôi người cứu rỗi.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 776)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4007)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15539)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14479)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 12851)
Trong lịch sử tân nhạc Việt, dường như không có một nhạc sĩ nào nổi tiếng ngay với sáng tác đầu tay, ở tuổi niên thiếu, khi chỉ mới 14, 15 tuổi, như trường hợp Cung Tiến
(Xem: 9078)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 18737)
Bài thơ là ao ước của một người muốn được biển đón nhận thân xác mình một mai khi ông bước ra khỏi cuộc đời.
(Xem: 4235)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 11219)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 559)
Có phải chính vì lòng nhân ái, tính nhân văn của một nhà thơ lớn mà cả trong tác phẩm và nhân cách ngoài đời của họ càng làm cho chúng ta kính yêu và ngưỡng mộ.
(Xem: 15365)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4924)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5082)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5571)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5679)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26041)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20025)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17622)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21114)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18934)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17669)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15117)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14233)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14369)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13359)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12902)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20069)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27324)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
892,290