ORCHID LÂM QUỲNH - Tưởng Niệm Bố, Du Tử Lê

11 Tháng Mười Hai 20199:29 SA(Xem: 5111)
ORCHID LÂM QUỲNH - Tưởng Niệm Bố, Du Tử Lê

https://www.youtube.com/watch?v=qgWFkcCpA0o

Bài Tưởng Niệm

 

Mọi nỗi đau đều cần một sự nhiệm mầu để vượt qua.

 

Cách đây mấy ngày, mẹ LQ  có hỏi: Con sẽ nói gì, con phải viết xuống. Dù là 1 tên tuổi lớn, bao giờ bố cũng viết xuống.  Cũng đọc trước.  LQ chìu lòng mẹ, và viết trước để đưa mẹ đọc. Nhưng hôm nay, LQ quyết định sẽ không nói theo bài đã được nhà nước kiểm duyệt.  Mình đang live mà.

 

Mọi nỗi đau đều cần một nhiệm mầu để vượt qua, và sự thật luôn nhiệm mầu. 

 

LQ không tôn thờ, không thần tượng  thi sĩ Du Tử Lê, không đắm chìm trong cõi thơ Du Tử Lê, vì căn bản LQ yêu âm nhạc, chứ không yêu thơ. Nhưng, LQ yêu bố mình da diết.   

 

Và từ khi tự cho mình đã đủ trưởng thành, và sau những lần bạo bệnh, tình yêu ấy được chuyển hóa sang một khuôn mặt khác, đó là tình mẹ con. LQ yêu ông như yêu một đứa trẻ. Yêu sự ngây ngô, vụng về của ông. Yêu những lời nói thật ông chỉ dành riêng cho gia đình.  Ông kể hết tất cả mọi chuyện cho gia đình nghe, từ chuyện cafe, đến chuyện những mối tình. Đến chuyện kiếp sau ông muốn làm phụ nữ.  Và gia đình là nơi ông tìm về nương náu. Nên ông luôn lấy gia đình ra làm bia đỡ đạn.  Thí dụ ông muốn từ chối ai điều gì, ông thường nói: “Để anh về hỏi ý chị T.”  Sau này khi bị mẹ than quá thì ông chuyện hướng sang Rock n Roll. Khi muốn từ chối, ông nói: “Anh phải về trông cháu!”  Nhưng cả gia đình vẫn chiều ông như một đứa trẻ.  Một đứa trẻ với rất nhiều lỗi lầm, và lỗi lầm lớn nhất của ông, là đã bay lên trời, để “nến tôi cháy đỏ mùa chia biệt.” (*) Nhưng LQ, mẹ, Hân, và cả Rock n Roll sẽ nói với ông rằng: Đã thương con rồi là thương suốt đời, và thương hết cả lầm lỗi của con.

 

Đối với gia đình, “nghìn năm ông vẫn là đứa trẻ, cần tay mẹ như thuở lên năm.” (*) 

 

Mọi nỗi đau, luôn cần một nhiệm mầu để vượt qua.  Có lẽ vì vậy trong mấy ngày hôm nay, hai mẹ con, dù không nói gì với nhau, đặt từng vị trí trong quá khứ, đã sống thật đằm thắm với bố.  Và cả hai mẹ con, mệt nhoài vơ vét những kỉ niêm. Cây viết, ly nước, cái nón của ông. Dù cái nón đã bị thất lạc. Hai mẹ con tha thiết xin lại cái nón của ông, nhưng cái nón vẫn không trở về.  Cách đây mấy hôm, LQ có nhận một tin nhắn nói rằng. “Em thấy điều đó có cần thiết không? Chị nghĩ để cho người ta làm kỉ niệm. Nhà mình đã có quá nhiều kỉ niệm với bố rồi. Điều đó có cần thiết không em?”

 

Thưa chị, em hiểu ý chị. Nhưng hôm nay em cần chị hiểu một điều: ông Du Tử Lê, Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Anh Bằng, Phạm Đình Chương… là những người bất tử. Vì nếu thật sự chị yêu quý họ, khi chị về nhà hôm nay, vần thơ của họ sẽ còn nguyên vẹn trên kệ sách. Vì đó là ngọn lửa cho đời sau, kiếp khác. Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn nữa.

 

Mọi nỗi đau đều cần sự nhiệm mầu để vượt qua, em tự hứa với lòng, mình sẽ sống tử tế với nhau: “Trước khi thành quá muộn.”

____________

 

(*) Thơ Du Tử Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5495)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 8099)
Họ Phạm còn được nhìn nhận là người khai sáng môn Thể dục Khí công Hoàng Hạc, ở miền nam California.
(Xem: 1102)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4233)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15820)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 9754)
Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt. Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
(Xem: 9950)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 4387)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 256)
Họ Lê viết ra với tất cả thành thực, không mầu mè, không dùng ngôn ngữ để lòe đời. Tôi cho đó là tấm lòng tử tế của Du Tử Lê đối với chữ nghĩa.
(Xem: 9460)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 15579)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 5111)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5268)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5734)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5936)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26264)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20278)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17857)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21385)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 19124)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17931)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15337)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14415)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14609)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13601)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 13105)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20289)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27614)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
926,421