TRANG NGUYỄN - mỗi chúng ta, một miền (riêng) tưởng niệm.

23 Tháng Mười 20195:50 SA(Xem: 482)
TRANG NGUYỄN - mỗi chúng ta, một miền (riêng) tưởng niệm.
cô ơi -
cho phép em góp một bài tưởng niệm chú nhà mình. mỗi khi mở máy ra là lòng trùng xuống, khó quá cô à. với em còn thế, cô thì giữa muôn trùng vây của ký ức và kỷ niệm. em cũng không biết làm sao nữa. nhưng, cho phép em "ích kỷ, chủ quan" một chút trong ý nghĩ: cái gì cô hạnh tuyền của em cũng làm được, vì chú.
 
em gửi kèm 2 bức ảnh chụp kệ sách nhà em, với những quyển sách cô chú đã thương mến gửi tặng em. từ nay trên kệ sách sẽ có thêm bức ảnh của chú (do ông Đinh Cường họa) và một lọ hoa nhí vẽ men con ốc sên, để cho con sên nhỏ ngày ngày bò qua giấc mùi của chú.
trên kệ sách này có 03 quyển sách cực kỳ đặc biệt , quyển "người nhón gót thả điều chưa nói hết" em đặt mua từ HT Productions, khởi duyên cho hành trình nhân thế của chúng ta; quyển Du Tử Lê - Tuyển Tập 1 (quyển duy nhất do chính cô đề tặng mà không phải chú); và, quyển "giỏ hoa cho thời mới lớn" - thi phẩm đầu tiên xuất bản ở sài-gòn kể sau 1975, có chữ ký và lời đề tặng của cả chú Lê & cô hạnh tuyền.
thương cô.
con trang.

IMG_9610 (1)

mỗi chúng ta, một miền (riêng) tưởng niệm.

giữa buổi ban trưa da diết nắng sài-gòn, cô Hạnh Tuyền nhắn: chú mất rồi.


*
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… chú đâu biết lần nào là thật.

giờ này, Cô Tuyền nương tựa vào từng tờ ghi chú, từng thân cận dặn dò, từng mỏng manh làn hương tâm tưởng, để hiểu: từ nay sẽ phải xa người, xa hơi
thuốc cay, xa biển lớn ân tình. con bé Orchid LQ & thằng Hân nương tựa lẫn nhau, để hiểu: từ nay, chúng không còn nghe, không còn thấy Bố Lê mở cửa
về nhà với chúng nữa. lũ nhóc Rock&Roll nương tựa miền thơ ấu hồn nhiên để chẳng thể nhận ra, rằng: từ nay, sẽ không còn ông Ngoại. và, Con Trang nương tựa vào vách ngăn màu nhiệm, dựng lên từ xa cách địa lý, trong lòng sài-gòn, để hiểu: chú mất rồi.

chẳng có cách gì mà đòi một thác ghềnh giữa đỉnh cao nắng hạn; chẳng có cách gì mà trái tim kia lại tiếp tục gọi về những lượng máu tươi hồng và cũng
chẳng có cách gì mà giữ được con người ta ngay lúc họ cần thiết phải ra đi (dù đó là điều chẳng hề muốn).

chú biết mà, phải không?!


*
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… chú đâu biết lần nào là thật.

người yêu chữ hay tặng chữ cho nhau, để chạm và giữ nhau mãi trong một cảm tình nhất định. chú Lê đã tặng cho Con Trang rất nhiều chữ trong suốt
quãng đường nhân thế, với nhau. hơn cả chữ, chú đã hết mực ưu ái cho Con Trang vào thơ, vào hoạ, vào tình thương mến gia đình. vậy mà… giờ này, lần
đầu tiên (cũng là lần cuối cùng) Con Trang muốn thể hiện lòng ưu ái dành cho chú thì nó cũng chỉ còn duy nhất một miền (riêng) tưởng niệm hòng phó thác cái thứ chữ nghĩa mỏng như hương, chóng tan như sương và mơ hồ như hư ảnh để mà nặng lòng, cúi đầu trong chia biệt. viết chữ để đưa-nhau-đi là khó lắm.

chú hiểu mà, phải không?!


*
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… chú đâu biết lần nào là thật.

giờ này, lúc ngôi đền ươm giữ và xiển dương tình yêu (của chú) thôi sáng những ngọn nến lung linh ơn nghĩa, ruột thịt, gia đình, bằng hữu thì ở nhân thế
ngoài kia đã đồng loạt thắp lên biết bao ngọn nến tưởng niệm chú, từ những ngôi đền ươm giữ và xiển dương tình yêu (của riêng mình).

nơi cõi giới nào đó, chú có thấy không: người ta yêu quý du tử lê biết bao nhiêu. mỗi người còn ở lại đều có cho mình hơn một giác quan để mà phủ
nhận, để mà chối bỏ cái sự gọi là: chú mất rồi.

mất hình, mất ảnh chú thì vẫn còn lại đó biết bao nhiêu di phẩm, di hoạ, di vật, di “notes” của chú, ở tại ngôi nhà Lucille, ngôi nhà Catherine, ngôi nhà Tara yên ả,… và ở tại những miền hồi ức (riêng) của những người đã có với thi sĩ du tử lê một-ngày-nào.

mất tiếng nói, tiếng cười của chú thì vẫn còn lại đó biết bao tiếng thơ, tiếng đồng âm, tiếng chia sẻ,… vang lên từ 77 tác phẩm du tử lê, đến với ký ức
nhiều thế hệ.

mất chú trên những chuyến bay (định kỳ) xuyên đại dương dài đằng đẵng, lâu dăng dẳng để về với cà-phê vỉa hè, với bờ kè sài-gòn,… thì vẫn còn lại đó một du tử lê của mưa buồn khắp Thị Nghè, của nắng Trương Minh Giảng, của lá hè tự-do và của những đêm nhớ trăng sài-gòn lạc nhau cuối phố, sương
quàng cổ cây.

mất một xác thân tứ đại ông lê cự phách thì vẫn còn lại ở nhân thế này vô số bến tâm hồn để thi sĩ du tử lê ghé đến và ở lại, mặc kệ ý niệm nhị không, tam thế, tứ thời.

bởi vậy: mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu.  

chú thấy mà, phải không?!


vậy thì, chú hãy tinh tấn chọn lấy chọn cho mình điều chú muốn, đường chú đi, nơi chú đến,… bất chấp ảo vọng, xiềng xích, khung cấm, ranh giới và hết thẩy những khái niệm lề/biên, phải/trái, chấm/phẩy rườm rà của nhân thế.

chú rõ mà, trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật. 

sài-gòn, tháng 10, 2019.
zennie trang nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 201912:00 SA(Xem: 5331)
Linh Mục Nam Hải nói: Mai mốt khi chết đi, nếu tôi được lên Thiên Đàng mà Du Tử Lê đọa địa ngục thì tôi sẽ năn nỉ với Thượng Đế xin cho Du Tử Lê được lên Thiên Đàng cùng với tôi.
16 Tháng Mười Một 20199:21 SA(Xem: 37)
Kính cẩn niệm Địa Tạng/ Độ thi nhân lên đàng/ Đáp con tàu ánh sáng/ Về nơi không thời gian.
06 Tháng Mười Một 20199:34 SA(Xem: 246)
Tôi đã được dịp học thêm văn chương VN qua văn thơ của Ông và yêu tiếng Việt thiết tha hơn.
05 Tháng Mười Một 20199:19 SA(Xem: 386)
tôi tin chắc một điều, những gì ông cống hiến cho đời mãi còn trong cõi nhân gian.
04 Tháng Mười Một 201912:59 CH(Xem: 293)
Người viết về sự sống - cái chết thanh thản và nhẹ nhàng như hơi thở,
02 Tháng Mười Một 20196:08 SA(Xem: 310)
“Du Tử Lê là Thi Sĩ Một Đời. Thi sĩ Viết Hoa,” tôi viết và biết về thi sĩ như thế. Ông không chỉ làm thơ. Ông sống với thơ. Sống bằng thơ. Thơ với ông là một.
31 Tháng Mười 201911:32 SA(Xem: 746)
Em tự hứa với lòng, mình sẽ sống tử tế với nhau, trước khi thành quá muộn (*).
31 Tháng Mười 20195:35 SA(Xem: 261)
Hôm nay, một sáng nắng ấm, trời thu, Nam California, chúng tôi ngậm ngùi đưa tiễn một Nhà thơ.
31 Tháng Mười 20195:26 SA(Xem: 402)
một đám táng tuy cũng khá nhiều khách viếng nhưng cũng khá lặng lẽ, cùng không ít lời ca, nụ cười vui vì ông giã từ cõi tạm rất thanh thản.
30 Tháng Mười 201910:04 SA(Xem: 223)
Không nhất thiết phải đau buồn trước sự ra đi của ông. Mà hãy vinh danh ông, cùng cuộc đời đồ sộ những tác phẩm đã được dâng hiến cho cuộc đời này.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15842)
Nguyên Sa đã chết! (Như Mai Thảo đã chết!) Dù, chính tôi theo chân những người thân yêu của anh, theo chân bạn hữu tiễn, đưa anh tới nơi an nghỉ cuối cùng. Với tôi, dường anh, (như Mai Thảo,) chỉ đi đâu đó. Anh chỉ vắng mặt ít ngày thôi.
(Xem: 12713)
rong ghi nhận của tôi thì, thời điểm từ 1965 tới 1975, bên cạnh những mùa gặt sung mãn về sách dịch các loạii
(Xem: 5371)
Tôi tự thấy mình thật thiếu sót, khi chỉ tìm đến vào cõi nhạc Trần Dạ Từ / Lê Hà Vĩnh, cách đây vài năm…
(Xem: 5158)
Đó là một buổi tối. Một buổi tối nào đó, dưới gầm trời tạm dung nào đó, tại cột cây số lưu vong nào đó...
(Xem: 861)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 5331)
Linh Mục Nam Hải nói: Mai mốt khi chết đi, nếu tôi được lên Thiên Đàng mà Du Tử Lê đọa địa ngục thì tôi sẽ năn nỉ với Thượng Đế xin cho Du Tử Lê được lên Thiên Đàng cùng với tôi.
(Xem: 37)
Kính cẩn niệm Địa Tạng/ Độ thi nhân lên đàng/ Đáp con tàu ánh sáng/ Về nơi không thời gian.
(Xem: 246)
Tôi đã được dịp học thêm văn chương VN qua văn thơ của Ông và yêu tiếng Việt thiết tha hơn.
(Xem: 386)
tôi tin chắc một điều, những gì ông cống hiến cho đời mãi còn trong cõi nhân gian.
(Xem: 293)
Người viết về sự sống - cái chết thanh thản và nhẹ nhàng như hơi thở,
(Xem: 1263)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1744)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1807)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21562)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 16108)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13881)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 17113)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 15107)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13696)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11509)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10569)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10744)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9845)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9512)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10978)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 16105)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22834)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28193)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19656)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20824)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24822)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 23244)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19725)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,405,819